Tiên Giả

Chương 12: Lư Hương



“Xảy ra chuyện gì?” Viên Minh trong lòng giật mình, vội vàng nhìn về phía cánh tay chỗ đang nóng lên.

Nửa tháng nay nó đều ở trong hoàn cảnh mờ tối, hai mắt cũng dần dần quen với bóng tối, chỗ tỏa nhiệt là một cái ấn ký màu xanh nhàn nhạt, xem ra có chút giống một cái lư hương.

Vốn là một ấn ký vô cùng mờ nhạt, lúc này lại có thể lấy tốc độ có thể thấy bằng mắt thường mà dần rõ ràng hơn, tản ra hào quang yếu ớt.

“Ơ, tay mình từ khi nào lại có thêm một cái ấn kí cổ quái như thế này?” Viên Minh ngạc nhiên, dùng ngón tay chạm vào thử, ấn kí màu xanh sờ lên thì không đau không ngứa, cũng không có dị dạng gì.

Nó hơi trầm ngâm, thử điều động một tia pháp lực ở trong đan điền kia, ngưng tụ đến đầu ngón tay, điểm vào ấn kí màu xanh.

Ấn kí phát ra hào quang tuy yếu ớt, nhưng lại mang theo một tia pháp lực chập chờn như có như không, khiến trong lòng nó không khỏi sinh ra một sự xung động muốn hành động như thế.

Ấn kí màu xanh đột nhiên phát ra một cỗ hấp lực, “Xíu” một cái liền nuốt luôn một tia pháp lực kia!Viên Minh cực kì sợ hãi, tia pháp lực này là do nó khổ cực trong nửa tháng, không dễ dàng gì mới tích lũy được, vậy mà đã mất sạch.

Nó dưới sự hoảng loạng liền vận chuyển Huyết Khí Pháp, định kéo lại pháp lực từ chỗ ấn kí trở về, nhưng nào có hút được gì, tim như chìm hẳn xuống.

Pháp lực tích cóp vốn rất là khó khăn, hôm nay hoàn toàn là kiếm củi ba năm thiêu rụi trong một giờ.

Lúc Viên Minh đang đứng trước nguy cơ mất hết hy vọng thì trong ấn kí màu xanh tuôn ra một dòng khí nóng, một vầng hào quang lờ mờ theo dó mà sáng lên trên cánh tay của nó.

Viên Minh trợn trừng hai mắt, nhìn về phía vầng hào quang kia.

Lập tức nó kinh ngạc nhìn thấy, bên trong vầng hào quang đột nhiên hiện ra một cái lư hương màu xanh to bằng bàn tay, từ trong hào quang bay lên sau đó vững vàng đáp xuống trước mặt của nó.

Cái lư hương này thoạt trông hình như được làm bằng đất sét, ba chân hai tai, lại không có nắp, một bên có khắc âm dương song ngư thái cực đồ, mặt còn lại thì khắc đầy các ngôi sao, khắc thành một trận đồ.

Âm dương thái cực đồ rạng rỡ chói lọi, trông rất thần bí.

Phía trên lư hương còn cắm ba cây nhang một ngắn hai dài.

Viên Minh bị cảnh tượng kì lạ này dọa cho nhảy dựng, sững sờ mất mấy hơi thở mới xòe tay ra, dùng lòng bàn tay vuốt nhẹ qua lư hương, đầu ngón tay truyền đến cảm xúc tinh tế chân thực.

“Không phải ảo giác.

“Viên Minh ngồi thẳng người, lại nhẹ nhàng vuốt ve ba cây nhang màu đen, chỉ thấy chất liệu hình như cũng không khác với mấy cây nhang bình thường, có điều càng vuốt càng trở nên tinh tế nhẵn bóng hơn một tí.

Nó lại cúi đầu nhìn xuống cánh tay của mình, ấn kí nơi đó đã không còn nữa, chỉ còn lại cảm giác hơi nong nóng.

“Kỳ quái, cái lư hương này rốt cuộc là từ đâu tới? Làm sao lại chạy lên cánh tay của mình?”Trong lúc Viên Minh đang kinh ngạc thì trong đầu đột nhiên hiện ra một đoạn kí ức, tựa như nhớ lại bản thân rơi xuống sông, ở trong cơn sóng cuồn cuộn bị cuốn đi va đập khắp chỗ, cuối cùng bị dòng nước ngầm cuốn đi xuống đáy sông.

Trong cơn hoảng loạng, nó có thấy một vầng hào quang ở dưới đáy sông, tay nó trong lúc giãy giụa đã vớ phải một món đồ.

Món đồ đó, chính là cái lư hương này.

Đồng tử của Viên Minh trong chớp mắt co rút lại, lúc nhìn về cái lư hương một lần nữa, ánh mắt càng trở nên kinh ngạc.

Tuy không biết cái lư hương này cuối cùng là cái gì, nhưng vật này đã đi theo bên mình, tuyệt đối không phải là vật phàm.

Viên Minh đặt lòng bàn tay phía trên lư hương, chỉ thấy một dòng khí nóng thẩm thấu qua, rất nhanh truyền đến não hải.

Nó chỉ thấy trong đầu có một ý nghĩ mát lạnh lóe qua, sự mệt mỏi tích lũy qua mấy ngày mấy đêm tu luyện liền biết mất không còn dấu tích, tinh thần phấn chấn dị thường.

“Lư hương này quả nhiên là thần vật, vậy mà có thể có công hiệu nâng cao tinh thần.

” Viên Minh vui vẻ tự lẩm bẩm.

Nó nhìn ba cây nhang màu đen đứng lặng im ở đó, suy nghĩ một chút, lại dùng phương thức lấy lửa bằng cách ma sát khúc cây khô, đốt lên một mẩu vải thô.

Nó cầm mẩu vải đã cháy, cẩn thận đưa đến cái lư hương, đốt lên một cây nhang trong đó.

Đầu cây nhang bùng len một đốm lửa nhỏ, trong hang động tối thui sáng lên một đốm sáng, một luồng khói bốc lên trên.

Viên Minh liền ngửi được một loại hương vị đặc biệt chưa từng có trong trí nhớ, xen lẫn giữa đàn hương và tùng hương, Chỉ là hơi hít nhẹ một chút, liền khiến ý thức nó trở nên mê man, hai mắt trở nên mơ hồ.

“Mê hương?”Trong đầu Viên Minh vừa mới lóe lên một ý nghĩ như vậy thì lập tức liền chìm vào một mảnh hắc ám, mất đi tất cả ý thức.

Cũng không biết qua bao lâu, ý thức của nó dần dần hồi phục, những tiếng ồn ào liên tiếp truyền đến từ xung quanh.

“Không tốt, có dã thú tập kích!” Trong lòng Viên Minh cả kinh, mở toang hai mắt.

Nhưng đập vào mắt nó không phải là là hang động hôn ám dưới đất, mà là một cái bàn cực kì rộng lớn, trên đó phủ lên một tấm lụa màu vàng kim có thêu hoa.

Trên bàn bày ngay ngắn văn phòng tứ bảo và một chồng sách được bao bằng gấm màu vàng, nghiên mực có khắc một con rồng, bút là bút có cán bằng ngọc lông làm bằng lông sói, mỗi một kiện đều tinh xảo hoa mỹ.

“Nằm mơ sao?”Viên Minh dường như tỉnh ngủ, ngẩng đầu nhìn lên, mới thấy bản thân vậy mà đang ở giữa một tòa đại điện nguy nga tráng lệ.

Phía dưới đại điện, còn có bốn người thân mặc cẩm y màu trắng, hai nam hai nữ, cúi đầu phân biệt đứng ở hai bên.

“Bệ hạ, người ngủ dậy rồi?” Lúc này, bên cạnh đột nhiên có một giọng nói lanh lảnh truyền đến.

Viên Minh lúc này mới chú ý tới, bên cạnh còn đứng một người mặc cẩm bào, trong tay cầm phất trần, là một người đàn ông âm nhu mặt trắng không có râu.

“Bệ hạ?” Mắt Viên Minh nheo lại một cái, người này đang gọi mình sao?Nhìn hắn một bộ mặt vui cười nịnh nọt, Viên Minh nhíu chặt lông mày, tầm mắt rơi lên mặt gương đồng bóng loáng đặt cạnh cái bàn chạm trổ hoa văn, bên trong rõ ràng đang phản chiếu hình bóng của nó, cũng là một thiếu niên mặc kim bào hoa lệ, trước ngực thêm một con ngũ trảo kim long.

Người thiếu niên đó cùng nó có độ tuổi tương đương, gương mặt cũng tuyệt nhiên bất đồng!Thân thể Viên Minh không khỏi dựa về sau, dựa vào lưng ghế của long ỷ.

“Ôi chao, nô tài đáng chết, kinh động đến bệ hạ.

” Âm nhu nam tử bị dọa cho nhảy dựng, vội vàng quỳ xuống hoảng hốt hô lên.

Bốn người ở dưới sảnh đường cũng giật mình, nhao nhao quỳ xuống đất, cúi đầu không dám ngẩng mặt lên.

Trong lòng Viên Minh lúc này như nổi lên sóng to gió lớn, không để ý đến mấy người nam tử âm nhu.

Bản thân vừa nãy còn ở nơi hang động hôn ám, sao lại đột nhiên đến địa phương như thế này, nếu nói là nằm mơ thì sao mọi thứ ở chung quanh quá đỗi chân thực, bất kể là xúc giác, thính giác, khứu giác đều không khác gì ngày thường.

“Chẳng lẽ là cái lư hương kia, mang mình đến chỗ này?” Viên Minh nhớ lại hành động lúc trước, bỗng nhiên xuất hiện ý nghĩ này trong đầu, càng nghĩ càng cảm thấy có khả năng như vậy.

“Ta! ta không sao, các ngươi trước tiên lui ra đi.

” Nó hít sâu một hơi, ổn định lại tinh thần rồi chậm rãi nói ra.

“Dạ!”Âm nhu nam tử hơi chần chờ, nhưng vẫn vội vàng đáp ứng, mang theo mọi người lui ra khỏi cung điện.

Đợi cho trong điện không có ai, Viên Minh mới từ trên long ỷ đứng lên, đi đến trước gương đồng nhìn ngang nhìn dọc mà quan sát, cuối cùng xác nhận cơ thể này không phải là của mình.

Trong đại điện chỗ nào cũng khắc long họa phượng, màu sắc cũng lấy màu vàng kim đại biểu cho cửu ngũ chí tôn làm chủ đạo, kết hợp với cách xưng hô của nam tử âm nhu vừa nãy đối với nó, cùng với long bào màu vàng kim trên người, thì cổ thân thể này hình như là một vị hoàng đế thiếu niên.

“Ta là bị cái lư hương kia làm cho sau khi chết lại đi đầu thai?Nhưng đầu thai thì không phải là nên tái sinh vào cơ thể trẻ sơ sinh mới đúng chứ? Sao lại tái sinh vào cơ thể của một tên thiếu niên choai choai như thế này?” Trong lòng Viên Minh nghi hoặc không thôi.

Nó ở trong phòng bước đi thong thả trong chốc lát, sau đó quay lại bàn ngồi xuống, bình tĩnh một hồi, trong lòng không khỏi hiện lên một ý nghĩ cổ quái: “Chẳng lẽ là ta thần hồn xuất khiếu, nhập vào thân thể của người khác?”Ngoại trừ điều này, nó không nghĩ ra đáp án nào đáng tin cậy hơn.

Đúng vào lúc này, mũi Viên Minh hít hít, ngửi được một mùi vị thơm ngát, lần theo nơi phát ra mùi hương, lại thấy ở góc bàn đặt một cái hộp đựng bằng sứ vuông vức rộng hơn một xích, mặt ngoài khắc những đường vân hoa màu lục giống như hình chim thú.

Nó liền vươn tay mở nắp hộp ra, tức khắc có một mùi thơm phức xông vào mũi.

Trong hộp chứa nhiều loại bánh điểm tâm tinh xảo có hình dạng khác nhau, có vuông có tròn, còn có tạo hình như một đóa hoa, màu sắc khác nhau, vẫn còn đang bốc lên hơi nóng.

Viên Minh những ngày qua đều là ăn thịt sống, hơn nữa để tiết kiệm thức ăn, mỗi ngày đều ăn rất ít, nên theo bản năng nuốt nước miếng một cái, không nói hai lời liền vươn tay chộp lấy một cái bánh hình vuông bán trong suốt lấp lánh như bạch ngọc nhét vào miệng, ngồm ngoàm nhai.

Một hương vị thanh ngọt vừa miệng có vị táo hòa lẫn mùi hoa quế tức thì tràn đầy khoang miệng.

“Ngon!”Nó không đợi nhai hết đồ ăn trong miệng, lại không ngừng chụp lấy một một cái bánh điểm tâm hình hoa sen rồi nuốt xuống, thực là thơm ngọt tơi xốp.

Viên Minh dứt khoát đứng dậy, dùng cả hai tay, như gió cuốn mây tan ăn sạch điểm tâm trong hộp, sau đó quơ lấy ấm trà bên cạnh đưa lên miệng uống ừng ực ừng ực, cho đến khi trong bình trà không còn một giọt.

“Ợ”Viên Minh ợ một cái, đặt mông ngồi lại trên long ỷ, vươn tay dùng ống tay áo lau lau cái miệng, xoa xoa cái bụng hơi nhô lên, hài lòng một cách khó diễn tả.

Cảm giác ăn no thật là tốt, nó hẳn là lâu rồi không được ăn đến vui sướng như vậy!Sau khi cơm no rượu say, Viên Minh mới lại một lần nữa bắt đầu suy nghĩ đến mọi việc trước mắt.

Bản thân có phải là bị lư hương kia kéo đến nơi này hay không? Nếu như đúng là vậy, có lẽ có thể tìm được một chút đầu mối.

Nó nhìn xung quanh, tìm kiếm cái lư hương kia, trên cái bàn trước mặt đúng là có đặt một cái lư hương, nhưng lại là màu cổ đồng, hình thức cũng có khác biệt rất lớn so với cái mà từ ấn kí trên tay của mình thoát ra.

“Ấn kí trên tay!” Viên Minh đột nhiên nghĩ đến một chuyện, vội vàng vén cánh tay phải lên, mắt liền trừng lớn.

Trên cánh tay phải, chỗ gần đến cùi chỏ, thình lình xuất hiện một cái ấn kí màu xanh, cùng với ấn kí trên thân thể nguyên bản của nó giống nhau như đúc, bên trong mơ hồ có một dòng khí nóng đang chuyển động.

Trong lòng Viên Minh lẩm bẩm: “Quả nhiên là như vậy!”Bây giờ cơ bản đã xác định, nó là bị cái lư hương kia kéo đến nơi này, vậy có khả năng trở về hay không?Cỗ thân thể này tuy là hoàng đế, nhưng tuổi tác cũng không khác biệt lắm so với mình, có thể hắn (tên hoàng đế kia, cũng có thể hoàng đế đó là Viên Minh – Độc Hành Giả) cũng muốn trở về thân thể của chính mình.

Viên Minh dùng ngón tay chạm một cái vào ấn kí màu xanh kia, không có mảy may phản ứng.

Nó lại dùng những vật khác để thử, ấn kí kia cũng đồng dạng không có động tĩnh gì.

“Đáng tiếc tiểu hoàng đế này cũng không phải là người tu tiên, thể nội không có pháp lực, nếu không thì có thể thử một chút xem có thể triệu hoán lư hương ở chỗ này hay không.

” Viên Minh bất đắc dĩ phải buông tha, thầm than một tiếng.

Sau khi Viên Minh thu lại mạch suy nghĩ, ánh mắt chợt chuyển, liền rơi vào chồng sách bọc bằng gấm vàng đặt trên bàn.

Bây giờ không biết có thể trở về thân thể cũ hay không, hay là trước tiên hiểu rõ tình hình trước mắt cái đã, đóng vai tiểu hoàng đế này cho thật tốt, đừng để người khác nhìn ra sơ hở.

Nghĩ đến đây, nó cầm một cuốn lên mở ra xem, đó là một tên châu quan bẩm báo sự việc địa phương mình cai quản gặp phải lũ lụt, khẩn cầu hoàng đế khai ân, chấp thuận mở kho lúa của châu phủ để cứu tế.

Vốn chỉ là sự tình đơn giản chỉ cần nói mấy câu, nhưng vị châu quan này lại nói cực kì rườm rà, đầu tiên là xin lỗi thượng thiên, sau đó lại nói trời không thương xót, sau đó lại dùng một đoạn lớn để miêu tả, kể lại cảnh tượng khu vực bị tai họa.

Sau khi phong phú kể lể mấy ngàn chữ, đến cuối bản tấu mới trình báo cụ thể tình trạng tai họa và biện pháp cứu tế, Viên Minh đọc mà đau cả đầu.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.