Tiên Giả

Chương 18: Lòng Đã Quyết Định



“Ha ha, chúc mừng Viên Minh huynh đệ tu thành Phi Mao Thuật, thành công vượt qua tháng đầu tiên,” Ô Lỗ không lập tức rời đi mà cười nói với Viên Minh.

“Như nhau thôi, như nhau thôi.

À Ô Lỗ huynh đệ, tại sao không thấy vị Lạt Qua kia?” Viên Minh đổi đề tài hỏi một câu.

“Lạt Qua huynh mấy ngày trước một mình đi ra ngoài săn bắt, đáng tiếc đã táng thân nơi miệng thú rồi.

” Ô Lỗ bình thản nói.

“Vậy thật là đáng tiếc.

” Viên Minh gật gật đầu, không tiếp tục trò chuyện mà xoay người rời đi.

Ô Lỗ nhìn Viên Minh đi thật xa, ánh mắt chớp liên bất định, không biết đang nghĩ cái gì.

Viên Minh không tiếp tục đi đến bờ bên kia của hạp cốc để săn thú nữa mà quay về hang động ẩn náu của mình.

Lúc này không cần gấp đi săn giết hung thú, hiện tại nó cần nhất là đề thăng thực lực.

Nó đóng chết cửa động, khoanh chân ngồi xuống đất, vận chuyển Cửu Nguyên Quyết, linh khí trong thiên địa liền cuồn cuộn tụ về!.

Thời gian trôi qua thật nhanh, chớp mắt đã qua hai mươi ngày.

Trên một cây to chừng trăm năm tuổi bên ngoài sào huyệt của thanh hồ, một con bạch viên cao lớn đang yên lặng đứng đó, đúng là Viên Minh đã thi triển Phi Mao Thuật.

So với hai mươi ngày trước, bạch viên đã cao to hơn không ít, cơ bắp trên người càng thêm cuồn cuộn mạnh mẽ hơn, khiến cho người khác cảm thấy áp bức.

Không lâu sau, năm sáu con thanh hồ từ trong sào huyệt chạy ra, rất nhanh đã chia ra hành động.

Trải qua mấy lần dụ địch và săn giết lần trước, Viên Minh đã hết sức hiểu rõ tập quán của mấy con thanh hồ này, bọn chúng đây là đang phân tán ra để kiếm ăn.

Nó cứ xe nhẹ đường quen, theo đuôi một con thanh hồ trong đó, đi đến một cánh rừng tùng đen.

Nơi này cách sào huyệt bọn chúng chừng bốn năm dặm, cho dù có làm ra động tĩnh gì cũng sẽ không truyền đến chỗ thung lũng sào huyệt của bọn thanh hồ.

Viên Minh gia tăng tốc độ, mấy cái hô hấp liền vượt qua thanh hồ, từ trên cây nhảy xuống chặn trước mặt nó.

Thanh hồ trước tiên là kinh hoảng, sau đó thấy chỉ là một con bạch viên thì đôi mắt giãn ra, hung hăng nhào tới.

Con thanh hồ này so với mấy con thanh hồ mà nó săn giết trước đây thì to hơn vài phần, tốc độ cũng nhanh hơn, chỉ thấy một cái bóng màu xanh mơ hồ chớp lên, chớp mắt một cái thì con thanh hồ đã đến trước người của Viên Minh, bộ móng vuốt màu xanh đậm chụp xuống!Nhưng thân hình Viên Minh nhẹ nhàng lắc một cái, người đã biến mất ngay tại chỗ, khiến cho con thanh hồ chụp vào khoảng không.

Thanh hồ kinh ngạc, vội vàng ổn định lại thân hình.

Nhưng không đợi nó hoàn toàn ổn định, Viên Minh từ trên trời lao xuống, chân phải mang theo kình phong kinh người, tàn nhẫn đạp vào lưng của thanh hồ.

Một cỗ lực lượng to lớn đáng sợ tràn vào thân thể của thanh hồ, “răng rắc” một tiếng, cột sống cũng gãy đoạn theo tiếng kêu.

Thân thể của nó liền gục trên mặt đất, trong miệng trào ra máu tươi.

Không đợi nó giãy giụa, Viên Minh dùng chân còn lại đạp lên đầu của nó.

Trong tiếng xương cốt vỡ vụn, đầu của thanh hồ cứ như vậy mà bị đạp vỡ, óc hồ màu trắng tràn ra, con cáo này hoàn toàn tắt thở.

Viên Minh thu chân lại, nhìn con thanh hồ đã chết hẳn, ngây ngốc xuất thần.

Nó chọn tiếp tục đi săn thanh hồ, một mặt là đã hiểu rõ tập tính của đám thanh hồ này, cảm thấy cho dù không địch lại cũng không đến nỗi nguy hiểm, quan trọng hơn là để kiểm tra thực lực của bản thân.

Hai mươi ngày trước, đối với nó thì mấy con thanh hồ này vẫn còn là hung thú cường đại khó có thể dùng lực để địch lại, nhưng sau hai mươi ngày, con thanh hồ này vậy mà không qua nổi hai chiêu của nó.

Trong lúc bất tri bất giác, thực lực của bản thân vậy mà đã tăng vọt đến trình độ này!Viên Minh kềm chế sự kích động trong đáy mắt, sau khi lấy ra túi trữ máu ra hút hết máu thanh hồ, thì quay về chỗ gần sào huyệt của thanh hồ, ngồi xổm chờ con thanh hồ khác.

Một ngày trôi qua, nó thành công giết được ba con thanh hồ.

Ngày thứ hai, nó lại tiếp tục đến bên ngoài khe núi, không tốn bao nhiêu công phu đã giết được hai con thanh hồ.

Tháng trước liều mạng mới miễn cưỡng hoàn thành nhiệm vụ, hôm nay lại dễ dàng thành công.

“Hôm nay ta vẫn chưa tu luyện xong tầng thứ nhất của Cửu Nguyên Quyết, mà thi triển Phi Mao Thuật đã có uy năng như thế này rồi, nếu như dựa theo chiều hướng tu luyện này, một khi tu luyện thành khẩu quyết của tầng một, thậm chí đột phá đến tầng hai, chẳng lẽ bản thân mình có thể xông pha trong khu rừng rậm này hay sao?”Viên Minh sờ sờ lớp da vượn trên người mình, càng nghĩ càng hưng phấn, càng nghĩ càng xa, cảm giác dường như bản thân phát hiện ra con đường tắt làm cho mình không ngừng trở nên mạnh mẽ.

Nhưng nó đột nhiên lại nghĩ đến cái gì, trong mắt lại lộ ra vẻ trầm ngâm.

Nó tuy mới lần đầu nếm trải con đường tu tiên, nhưng cũng thấy có chút kì quái, Phi Mao Thuật này cũng quá mức hữu dụng, chỉ cần tu thành pháp lực liền có thể thi triển, còn dễ dàng nâng cao uy lực.

Đương nhiên, trong đó Cửu Nguyên Quyết đã phát huy tác dụng rất lớn, nhưng nó vẫn cảm thấy có chút bất an.

Ngoài ra, có chút khác biệt so với kiểu người tu tiên có thể di sơn đảo hải, hô phong hoán vũ trong tưởng tượng của mình, chẳng lẽ tu thành một thân pháp lực, lại chỉ có thể thông qua việc biến thành một quái vật nửa người nửa thú mới hiện ra được thực lực của mình, làm tiên nhân như vậy thì cũng quá biệt khuất rồi.

Ý nghĩ này vừa nảy ra trong đầu, Viên Minh không khỏi càng nghĩ càng cảm thấy sai sai, nhưng muốn nói cụ thể không ổn chỗ nào thì nó lại không nói được.

Nó miễn cưỡng khống chế lại tâm thần, một lần nữa tỉ mỉ suy nghĩ một chút, cảm thấy nhất thời nửa khắc thực sự nghĩ không ra là do đâu, liền dứt khoát đem chuyện này tạm thời ném ra sau đầu, đi về phía hang động, rất nhanh đã đến gần hạp cốc.

Viên Minh đang tính đi xuống, đột nhiên bên tai truyền đến tiếng rên rỉ khe khẽ.

Nó lộ vẻ kinh ngạc, nơi này làm sao lại có người?Đi tìm nơi phát ra âm thanh, một thân ảnh mặc áo đen đang nằm trong bụi cỏ, thân thể không ngừng run rẩy, da dẻ bên ngoài lộ ra màu đỏ như máu.

Viên Minh không tùy tiện đến gần, sau khi quan sát người đó mấy lần đột nhiên khẽ ồ lên một tiếng, bẻ một cái cây nhỏ ở gần đó cầm cái cây đó lật thân thể người đó lên.

Gương mặt của người đó lộ ra, đúng là Ô Lỗ.

Viên Minh dựa theo bóng lưng sớm đã đoán ra một chút, nên không hề kinh ngạc.

Mặt của Ô Lỗ cũng đỏ sẫm như máu, môi run cầm cập, hai mắt trắng dã, sớm đã không còn thần trí.

“Đây là đang phát tác một loại bệnh nào đó sao?” Viên Minh âm thầm suy đoán.

Đúng lúc này, lỗ mũi, lỗ tai, mắt của Ô Lỗ, khắp nơi đều chảy máu tươi, hô hấp cũng đột nhiên trở nên gấp rút, hơi thở lại đang nhanh chóng yếu đi.

Viên Minh hơi chần chừ một chút, nhưng vẫn ngồi xổm xuống, kiểm tra tình trạng của Ô Lỗ, rất nhanh đã có phát hiện: “Tựa hồ như tâm mạch xảy ra vấn đề.

“Tâm mạch của Ô Lỗ đập rất mạnh, so với người thường nhanh hơn gấp mười lần, kinh mạch gần trước ngực hỗn loạn, bắp thịt co quắp, khí huyết vận hành bị trở ngại cực lớn.

Viên Minh vận pháp lực, cong ngón tay nhanh chóng điểm mười mấy cái trước ngực của Ô Lỗ, cuối cùng đặt bàn tay lên ngực của hắn, pháp lực cuồn cuộn tuôn ra, khai thông kinh mạch.

Sau một phút, nó thu tay lại, trán hơi rịn mồ hôi.

Địa phương này không có dược liệu và khí cụ gì, nó chỉ có thể làm được như vậy, Ô Lỗ sống chết thế nào thì toàn bộ phải trông vào tạo hóa của hắn.

Có thể là mạng của Ô Lỗ vẫn chưa tuyệt, khí huyết trong cơ thể từ từ phục hồi thuận lợi, màu đỏ mau hai bên má cũng đã rút đi không ít, người cũng thanh tỉnh lại.

“Viên Minh ! là ngươi?” Ô Lỗ mở miệng một cách khó khăn.

“Tình huống của ngươi cực kì nghiêm trọng, khí huyết toàn thân chảy ngược về tim, tại sao lại như vậy?” Viên Minh hỏi.

Ô Lỗ há há miệng, muốn nói lại thôi.

“Ngươi không muốn nói cũng không sao, chỉ là bệnh trạng của ngươi cực kì nghiêm trọng, ta chỉ có thể giúp ngươi làm giảm đi một chút, hoàn toàn không thể trị dứt điểm, rất nhanh sẽ tái phát, ngươi có thuốc không?” Viên Minh khoát khoát tay, hỏi.

Vẻ mặt Ô Lỗ hiện ra nét chần chờ, nhưng rất nhanh liền trở nên kiên định, nhìn về phía bên hông.

“Trong đó có thuốc à?” Viên Minh hỏi.

“Vâng ! phiền Viên Minh huynh! lấy ra giúp ta! ” Ô Lỗ gian nan mở miệng.

Viên Minh không nói hai lời, từ nơi đó lấy ra một cái túi vải, trong đó chứa không ít thứ hầm bà lằng, có bốn ống trúc được bịt kín, hai viên đá màu đỏ sậm, một miếng ngọc bội màu trắng, và một cái bình ngọc màu đen.

“Đúng là cái bình ngọc này chứ?” Nó cầm cái bình ngọc màu đen lên.

Vẻ mặt Ô Lỗ lộ ra vẻ vui mừng, lập tức gật đầu.

Viên Minh mở nắp bình, đổ ra một viên dược hoàn màu đỏ sậm, cũng không biết có vị thuốc gì, cũng đoán không ra là loại đan được nào.

Nó cũng lười để ý, bỏ viên đan dược vào miệng của Ô Lỗ.

Ô Lỗ khó khăn nuốt xuống viên đan dược, sắc mặt nhanh chóng lại trở nên đỏ như máu, còn đỏ hơn so với lúc trước, gân trên trán hắn nổi lên, nhúc nhích như vật sống, trong yết hầu cũng phát ra tiếng gầm nhẹ cực kì kềm chế, xem ra đang chịu sự thống khổ cực hạn.

Viên Minh cau mày, thấy Ô Lỗ có bộ dạng này, không giống như là bị bệnh.

Sau thời gian một bữa cơm, tình trạng của Ô Lỗ mới bắt đầu trở nên tốt hơn, màu đỏ như máu trên mặt dần dần bớt đi, gân xanh cũng chầm chậm trở về nguyên trạng.

Cả người hắn xem ra mệt mỏi cực điểm, gắng gượng khoanh chân ngồi xuống, vận công điều tức.

Viên Minh nhún người nhảy lên một cây đại thụ gần đó, ngồi xuống một cành cây tráng kiện cách mặt đất mấy trượng, vận công hồi phục pháp lực mới vừa mất đi.

Sau một hồi lâu, khí sắc của Ô Lỗ hoàn toàn hồi phục, bên ngoài thân thể chợt hiện lên ánh đỏ, tấm da hổ bên hông cuốn ngược lên, dán lại lên người hắn, chớp mắt đã hoàn thành việc biến thân bằng Phi Mao Thuật, hóa thành một con mãnh hổ vằn vện cao một trượng.

Đồng Tử Viên Minh hơi co lại, thân thể của Ô Lỗ, so với lần trước thấy hắn ở bên cạnh sông to hơn gần gấp rưỡi.

Tu vi của nó không ngừng tăng lên thì thân thể của nó lúc biến thành bạch viên cũng trở nên cao lớn, nhưng mức độ thay đổi hình như còn kém hơn Ô Lỗ.

Ô Lỗ nhìn Viên Minh ở trên cây, trong mắt lấp lánh hàn quang.

“Hồi nãy cũng coi như là ta đã cứu ngươi một mạng, Ô Lỗ huynh tại sao lại nhìn ta như vậy? Chẳng lẽ người Nam Cương đều đối đãi với ân nhân cứu mạng của mình như vậy sao?” Viên Minh cười mỉm mà nói.

“Tại sao ngươi muốn cứu ta?” Ô Lỗ trầm giọng hỏi.

“Ngươi và ta cùng lúc tiến vào Bích La Động, bất kể quan hệ tốt xấu thế nào thì cũng coi như là đồng bạn, mấy thứ này đối với ta thì cũng chỉ là tiện tay mà thôi, tại sao lại không cứu.

” Viên Minh từ tốn nói.

Ô Lỗ nghe vậy, sắc mặt dịu đi một chút, nhưng hàn quang trong mắt vẫn chưa mất đi.

“Xem ra Viên mỗ lo chuyện bao đồng rồi, ngươi yên tâm, chuyện hôm nay ta sẽ không đi nói cho người khác biết đâu, sau này còn có ngày gặp lại.

” Viên Minh đứng dậy, vỗ vỗ mông muốn rời đi.

“Đợi một xíu.

” Ô Lỗ đột nhiên mở miệng gọi Viên Minh.

Viên Minh dừng bước, quay đầu nhìn xuống.

“Bất kể thế nào, lần này đa tạ Viên Minh huynh ra tay cứu giúp, đại ân không lời nào cảm tạ hết được, khối Hỏa Vân Thiết này coi như là vật đền đáp của tại hạ.

” Ô Lỗ lấy từ trong túi vải ra một cục đá mà đỏ sậm, ném lên.

Viên Minh nhíu mày, lúc nãy nó mở túi của Ô Lỗ ra, liền thấy hai cục đá này không phải là phàm vật, tỏa ra sóng pháp lực nhè nhẹ, hẳn là vật mà những tu tiên giả cần.

Có điều nó không nhận Hỏa Vân Thiết, lấy tay hất hòn đá bay ngược lại.

“Ta ra tay cứu ngươi, không phải là ham muốn tài vật của ngươi.

” Viên Minh bình tĩnh nói.

Ô Lỗ nhận lại Hỏa Vân Thiết, sửng sốt một hồi rồi nói: “Viên Minh huynh đã không nhận Hỏa Vân Thiết này, vậy coi như tại hạ thiếu huynh một cái nhân tình, ngày sau nếu huynh có chuyện cần giúp, chỉ cần trong khả năng, ta tuyệt không chối từ.

“”Ngươi khách khí rồi, gặp lại sau.

” Viên Minh cười nhạt một tiếng, tung người phóng đi, chỉ mấy cái hô hấp đã mất hút trong sơn lâm.

Ô Lỗ đứng im tại chỗ, sắc mặt không biết tại sao lại có chút tiêu điều.

Sau một lát, hắn xoay người đi xuống hạp cốc, thân ảnh nhanh chóng biến mất trong sương mù dưới đáy cốc.

Viên Minh lúc này không có đi xa, núp trên một cây đại thụ cách vách núi mười mấy trượng, nhìn Ô Lỗ rời đi.

Nó có thể không phải là một người hay lo chuyện bao đồng, sở dĩ hồi này ra tay cứu Ô Lỗ, một mặt hai người dù sao cũng là đồng bạn, nếu tiện tay mà có thể cứu được Ô Lỗ, nó cũng sẽ không máu lạnh mà ngồi nhìn Ô Lỗ mất mạng.

Mặt khác, Viên Minh cũng rất hiếu kì việc tốc độ đề thăng tu vi của Ô Lỗ, muốn kéo gần mối quan hệ giữa hai người để thăm dò tình huống của Ô Lỗ.

Chỉ là, phản ứng của Ô Lỗ, có chút vượt quá dự liệu của nó, người này hình như rất để tâm chuyện mình phát bệnh bị người khác biết được.

“Chuyện phát bệnh này quả nhiên là có vấn đề.

” Viên Minh lẩm bẩm.

Có điều, nó cũng không đi sâu nghiên cứu, nó nhảy từ trên cây xuống, rất nhanh cũng băng qua hạp cốc, quay lại hang động của mình, tiếp tục đóng cửa tu luyện.

Chuyện của Ô Lỗ chỉ là một tình huống chen ngang nho nhỏ, đối với Viên Minh mà nói, cấp tốc đề thăng thực lực của bản thân mới có thể có một tia cơ hội để quay về Trung Nguyên.

Bất kể nói thế nào, trực giác cho nó biết, tu luyện Cửu Nguyên Quyết luôn là chuyện đúng đắn.

Thời gian ba tháng chớp mắt đã trôi qua.

Trong thời gian này, Viên Minh ngoại trừ mỗi tháng bỏ ra hai ngày đi săn giết thanh hồ, hoàn thành nhiệm vụ của Bích La Động, bổ sung một ít đồ ăn ra thì thời gian còn lại cũng không ra ngoài nửa bước, toàn tâm toàn ý khổ tu Cửu Nguyên Quyết.

Khổ tu như vậy, cộng thêm sự huyền diệu của Cửu Nguyên Quyết, pháp lực của nó được nâng cao nhanh chóng.

Có một ngày, Viên Minh đang đả tọa tu luyện, pháp lực càng lúc càng thâm hậu đột nhiên như nước sôi ùng ục, tự động chảy ra khỏi đan điền, xâm nhập vào kinh mạch toàn thân.

Thân thể của nó run lên, thể nội đột nhiên truyền ra âm thanh cách cách như xương cốt đụng nhau, nó nhịn không được há mồm phun một cái.

Một tia sáng xanh bắn ra, hóa thành một vầng sáng xanh chuyển động vây quanh người nó.

Trong vầng hào quang đó truyền ra tiếng chú ngữ, ánh sáng xanh xoay quanh nó nhanh chóng tiêu tan, thân ảnh Viên Minh đã đứng lên.

“Cửu Nguyên Quyết tầng thứ hai, cuối cùng cũng tu luyện thành rồi!” Viên Minh nhìn hai tay mình lẩm bẩm.

Nó của hôm nay, đã tương đương với tu sĩ luyện khí kì tầng một, cũng coi như là chính thức bước vào hàng ngũ người tu tiên rồi.

Pháp lực của Viên Minh so với ba tháng trước đã tăng gấp mấy lần, nó không thể chờ đợi được muốn biết Phi Mao Thuật đã đạt đến trình độ nào, liền đi ra khỏi động, bấm quyết thi triển pháp thuật.

Trong nháy mắt tấm da của bạch viên đã cuộn lên, bao phủ cơ thể của nó, bên trong lớp da bạch viên lại hiện ra vô số tia máu, đâm sâu vào cơ thể nó.

Viên Minh đã quen với sự đau đớn này, cắn răng nhẫn nhịn.

Nỗi đau như bị kim châm rất nhanh đã qua đi, một con vượn trắng cao khoảng một trượng xuất hiện.

“Thân thể so với lúc trước cao cũng xấp xỉ, xem ra đã đạt đến cực hạn rồi.

” Nó quẹt tay một cái lên cây đại thụ bên cạnh, lẩm bẩm.

Mấy tháng vừa qua, theo pháp lực của Viên Minh không ngừng gia tăng, thân thể bạch viên khi biến thành cũng một mực lớn theo, hai tháng trước đã đạt đến độ cao một trượng như bây giờ.

Có thể từ nay về sau, bất kể pháp lực nó tăng như thế nào, độ cao và hình dáng của bạch viên cũng không thay đổi bao nhiêu, hiển nhiên là đã đạt đến cực hạn của Phi Mao Thuật rồi.

Độ cao của cơ thể không tăng, nhưng cơ bắp của bạch viên lại săn chắc hơn nhiều, từng khối từng khối cơ to lớn mà rắn chắc lộ ra, lộ rõ trong đó bao hàm lực lượng kinh người vượt xa so với lúc trước.

Nó nắm chặt quyền phải mà đấm ra, vậy mà gây ra tiếng rít kinh tâm nặng nề, quyền đầu đánh vào một thân cây đại thụ.

Răng rắc!Đại thụ thân to như cái thùng nước liền bị đánh gãy, nửa đoạn thân cây ngã xuống đất, làm cho bụi đất bay mịt mù, chim muông sợ hãi thối lui!Viên Minh thu hồi quyền đầu, trên mặt lộ ra vẻ hài lòng.

Lấy lực lượng hiện tại của nó, đối phó với thanh hồ tự nhiên không thành vấn đề, cho dù con ta tu màu vàng có sở trường là phòng ngự kia, tin rằng cũng không dám trực diện đỡ lấy một kích toàn lực của mình.

“Lấy thực lực của mình hôm nay, cũng không biết có thể băng qua Thập Vạn Đại Sơn, quay về Trung Nguyên hay không?” Nó trong lúc quá hưng phấn, không nhịn được nổi lên ý định chạy trốn.

Nhưng nghĩ đến kịch độc của Hủ Tâm Đan trong người, một bầu nhiệt huyết lại trở nên lạnh ngắt.

“Ở phiến sâm lâm ngoại trừ hung thú thì chỉ có phi mao thú nô này, thì coi như thực lực có mạnh hơn nữa cũng có lợi ích gì! Không được, phải nghĩ cách thực sự rời khỏi nơi này!” Viên Minh nắm chặt nắm đấm.

Thân phận bây giờ của nó là phi mao thú nô của Bích La Động, căn bản là không có cơ hội tiếp xúc với thế giới bên ngoài, con đường liên lạc duy nhất với thế giới bên ngoài chỉ có Hô Hỏa trưởng lão, mà Hô Hỏa trưởng lão làm sao lại có thể cho nó thuốc giải thực sự của Hủ Tâm Đan cơ chứ?”Đúng rồi, hôm nay đã qua mấy tháng, không biết lư hương có thể đốt lên một lần nữa hay không? Hay là có thể thông qua lư hương mà thiết lập quan hệ với thế giới bên ngoài?” Viên Minh vỗ ót một cái, mình làm sao lại quên mất kiện bảo vật đó cơ chứ.

Nó lập tức giải trừ Phi Mao Thuật, quay lại hang động, thúc dục pháp lực triệu hoán ra lư hương.

Hai tay Viên Minh cầm cái lư hương lên, chỉ thấy một dòng khí nóng thông qua hai lòng bàn tay mà thâm nhập vào não hải, liền cảm thấy tinh thần chấn động.

Chỉ là nó lúc này không chú ý tới việc tinh tế cảm thụ khoái cảm của tinh thần phấn chấn, mà nhìn chòng chọc vào cái lư hương màu xanh trước mặt.

Lư hương so với lúc trước, tựa hồ phát sinh ra biến hóa không nhỏ, đồ án thái cực trên mặt có một bộ phận rất nhỏ trở nên lấp lánh, mà mấy chỗ khác vẫn còn ở trạng thái u ám.

“Xem ra đồ án thái cực này trải qua một thời gian nhất định, sẽ tự động hồi phục lại vẻ sáng sủa, không biết đến lúc nào mới có thể xuyên việt một lần nữa?” Nó âm thầm suy đoán.

Chỉ là xem tốc độ hồi phục của đồ án thái cực này, còn cần thời gian tương đối dài, mới có thể hoàn toàn trở nên sáng bóng.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.