Tiên Giả

Chương 33: Mượn Thế



Nửa tháng sau.

Trong mảnh rừng cạnh một khe suối, một bóng người thoăn thoắt di chuyển, trên người hắn phủ một tấm da vượn trắng, trong tay cầm một thành cổ kiếm bằng đồng thau, người này hiển nhiên là Viên Minh.

Giờ phút này, hắn vẫn chưa thi triển Phi Mao Thuật, chỉ dùng hình dạng con người sải bước chạy như điên, thế mà tốc độ lại không hề chậm.

Sau lưng hắn, cây cối trong rừng không ngừng đổ rạp, tiếng va đập nối nhau vang lên.

Trong bụi đất quay cuồng, một con trăn rừng dài tới bảy trượng, người to như thùng nước, đang nhanh chóng lắc lư thân mình, bất chấp va đập vào cây rừng đuổi theo Viên Minh.

Con trăn này có hai mắt màu hổ phách, miệng như chậu máu với hai bộ răng nanh trên dưới sắc nhọn, một cái lưỡi đỏ tươi dài chừng sáu thường ngo nguẩy thò ra.

Viên Minh vừa chạy như điên, vừa quay đầu nhìn quanh, khi thấy con trăn càng đuổi càng gần, hắn đột nhiên tăng tốc lực, tiếp đó bất ngờ bật người vọt lên, nhảy phắt một cái ra xa hơn bảy, tám trượng.

Trăn rừng thấy thế, liền cắm đầu lao về trước, kéo thân thể lướt thẳng lên, tiếp tục truy đuổi Viên Minh.

Viên Minh ở giữa không trung, duỗi tay tóm một dây mây rủ xuống bên cạnh rồi giật phắt, tức, một cái bẫy chế từ dây mây từ hai bên người nhanh chóng co lại.

Con trăn phi hơn nửa người vào cái thòng lọng bằng dây mây, chưa kịp thoát thân, dây mây đã xiết chặt nó lại, treo nó lơ lửng giữa không trung.

Nó không ngừng giãy dụa, kéo cho dây mây lần cành cây to lớn phía trên cùng lắc lư dữ dội, mắt thấy chỉ chớp mắt nữa thôi sẽ gãy đứt.

Nhưng đúng lúc này, Viên Minh đã vòng trở lại, nhảy lên cao, đồng thời hai tay nắm chặt Thanh Ngư Kiếm, bổ cực nhanh xuống đầu con trăn rừng.

Ngay thời khắc con trăn sắp bị một kiếm lấy mạng, cái lưỡi dài sáu thước của nó bất thình lình cuộn một vòng, thành công phản kích trói Viên Minh lại.

Cành cây đa già không chịu nổi trọng lượng của con trăn, ầm ầm gãy xuống.

Lưỡi con trăn cuốn thêm một vòng, lập tức kéo Viên Minh vào gần thêm một quãng, rồi nhanh như cắt nuốt hắn vào trong miệng.

Viên Minh còn chưa kịp phải ứng, không gian trước mắt đã tối sầm, nửa phần trên người bị con trăn nuốt, tiến vào trong một khoang trống dính đầy dịch nhầy nhớp nháp.

Trăn rừng gập xương quai hàm trên dưới lại tạo ra sức ép cực lớn, hòng ép cho xương cốt Viên Minh vỡ vụn.

Viên Minh lập tức cảm thấy xương ngực, xương sườn bị một lực lớn đè ép, cả người hô hấp khó khắn, cộng thêm mùi vị tanh hôi trong bụng con trăn không ngừng xộc lên, khiến hắn quả thực muốn ngạt thở ngất đi.

Ngay khi cơ miệng con trăn khẽ động, toan từ từ nuốt Viên Minh vào trong bụng, chỗ bụng dưới của nó đột nhiên có một tia sáng màu xanh đậm lóe lên, nhìn kỹ, đó là mũi kiếm tỏa hào quang màu xanh bất ngờ đâm thủng lớp da trăn, xuyên từ trong ra ngoài.

Ngay tiếp đó, theo nhịp nhúc nhích không ngừng của cơ khoang miệng con trăn, thân thể Viên Minh cũng chậm rãi xâm nhập vào bụng nó, Thanh Ngư Kiếm cũng theo đó xé rách da bụng trăn, vạch ra một lỗ hổng khổng lồ.

Viên Minh người đầy dịch nhầy chui từ miệng vết thương ở bụng con trăn ra, một tay cầm Thanh Ngư Kiếm, tay kia nắm một túi thịt màu xanh sẫm to như quả đu đủ.

Đây là mật trăn rừng, nếu không tính máu thú.

Đây chính là thứ đáng giá nhất trên người nó, cũng là thứ mà Triệu Đồng từng cố ý nhắc đến, hy vọng Viên Minh có thể mang về cho y.

Viên Minh lúc trước đã từng đánh chết ba con trăn khác, có điều mỗi lần chờ giết xong, khi mổ bụng chúng ra, túi mật đã vỡ tung tóe, mật trăn xanh đen ăn mòn làm ổ bụng lộn tùng phèo.

Hắn ban đầu còn tưởng là trong lúc giao chiến vô tình đánh vỡ, về sau mới phát hiện ra trăn từng lúc sắp bị giết, không muốn cho kẻ săn giết lấy mật mình nên tự làm vỡ.

Cùng đường bí lối, hắn mới chọn cách cho trăn nuốt vào trong bụng, ở trong bụng nó thu lấy túi mật rồi chui ra.

Trăn rừng bị lấy mất túi mật cũng không chết ngay.

Nó không ngừng lăn lộn, xoay động thân thể, quất đuôi tứ tung hòng phản kích trước lúc chết, nhưng cuối cùng là vô ích.

Viên Minh lấy túi trữ máu ra thu máu thú, xong liền xách kiếm đi tới bờ sông, tính tắm rửa sạch sẽ những thứ dơ bẩn bám trên người.

Hắn vừa đi tới mép nước, còn chưa kịp vục mặt xuống, chợt thấy bóng mình dưới nước có phần cổ quái, khi đang định xem kỹ lại, bỗng giật thót người.

Gương mặt hắn ở dưới nước lại đột nhiên vặn vẹo, biến thành một bộ mặt rắn vô cùng dữ tợn.

Viên Minh giật nảy mình, vội vàng ngửa người ra sau.

Chớp mắt tiếp theo, mặt sông nổ bắn một đám bọt nước, đồng thời một con thú đầu rắn khổng lồ bất thình lình từ dưới nước xông ra, há cái miệng to như chậu máu cắn về phía Viên Minh.

Cũng may Viên Minh kịp tránh, không để bị cắn trúng.

Con vật đầu rắn kia sau đó kéo theo thân rắn dài mười trượng vọt thẳng lên, khi cả người đã ở trong không trung, phần đuôi rắn vừa thoát khỏi mặt nước đột nhiên quét ngang, nặng nề đập vào bụng dưới Viên Minh.

Một tiếng ‘Ầm’ vang lên.

Bụng dưới Viên Minh truyền ra một hồi đau nhức, cả người bị một lực cực lớn đánh bay ngang ra, mãi đến khi đụng gãy ba thân cây cổ thụ mới dừng lại.

Hắn lồm cồm đứng dậy, tức, trong cổ dâng lên vị ngai ngái, để hắn ý thức ngay được rằng, con Thủy Mãng vừa xuất hiện đánh lén kia có thực lực hơn xa con trăn rừng lúc trước.

Để đối phó với trăn rừng, hắn tự tin nắm chắc mấy phần, cộng thêm việc e ngại Phi Mao Thuật phản phệ nên Viên Minh thủy chung không biến thân, muốn đơn thuần dựa vào thực lực bản thân, thử chém giết hung thú, nhưng bây giờ, không được.

Hắn đưa một tay bấm niệm pháp quyết, điều động pháp lực trong người, hóa thành một con vượn trắng hung hãn.

Sau khi ổn định thân hình, hắn mới phát hiện ra con Thủy Mãng từ dưới sông xông lên kia toàn thân đen bóng, người mọc đầy vảy giáp hình thoi, trên cái đầu rắn ngóc cao mọc ra một cái sừng màu đen dạng xoắn ốc như mũi khoan, cặp mắt với đôi tròng màu đỏ tươi phát sáng, tràn ngập vẻ khát máu.

– Đây là… Độc Giác Khuê Mãng?
Viên Minh hơi ngập ngừng nói.

Hắn mới chỉ xem qua một lần nội dung về cái tên này trong cuốn Thường Loại Hung Thú Đồ Giám mà Triệu Đồng đưa cho, so hình vẽ trên sách với  con vật trước mắt, chỉ có năm phần tương tự, nhưng phần nội dung ghi chi tiết mô tả và đặc điểm nhận dạng, vô cùng ăn khớp.

– Nếu nó đúng là thứ đó, phiền phức to!
Viên Minh thầm than.

Đúng lúc này, Khuê Mãng màu đen đã phát động tấn công.

Nó lắc lư thân mình trườn tới, vẫn giữ cái đầu ngóc cao, há cái miệng to như chậu máu ra, từ trên cao phun một hơi xuống chỗ Viên Minh.

Một luồng khói tím dày đặc lập tức miệng nó phóng ra, cuồn cuộn quét trên mặt đất, chỉ trong nháy mắt đã bao phủ hết một khu vực có phương viên mười trượng, khiến hoa cỏ bên trong nhanh chóng rủ xuống, lộ vẻ khô héo.

– Bụng có khí độc, khiến cỏ cây khô héo, khí huyết lụi bại, dùng dịch nhọt độc trên lưng con cóc để hai thứ tiêu trừ lẫn nhau.

Đoạn miêu tả trên sách đã được Viên Minh ghi trong đầu lập tức hiện ra.

Thứ này dù chưa thể tính là một hung thú cấp một bậc trung, nhưng cũng không kém bao nhiêu, khó chơi hơn trăn rừng rất nhiều.

Viên Minh vội vàng lui về phía sau, tránh né khói độc đang lan tràn đuổi theo.

– Rống!
Nhưng hết lần này tới lần khác, một tiếng thú rống hùng hồn đột nhiên truyền tới, theo đó là một luồng gió lốc cực mạnh thổi tới, chớp mắt đã khiến đám khói độc màu tím kia lan tràn nhanh hơn hẳn, chỉ chốc lát đã bao trùm khắp phương viên trăm trượng.

Viên Minh dù có chạy nhanh thế nào cũng không nhanh bằng gió, kết quả cũng bị bao trùm vào bên trong.

Hắn theo bản năng nín thở, nhanh chạy ra phía ngoài, nhưng bốn phía tràn ngập khói tím, không chỉ che kín tầm mắt của hắn mà còn ăn mòn hết những sợi dây leo rủ xuống.

Đến ngay cả cành nhánh cây cổ thụ cũng vì khói tím mà khô héo, Viên Minh liên tục thử trèo lên mấy lần, kết quả đều là vừa mới túm lấy, cành cây liền đứt gãy, khiến hắn rớt xuống.

– Lần này phiền rồi.

Viên Minh cau mày, chỉ có thể nắm trường kiếm trong tay, đưa mắt tập trung nhìn bốn phía.

Đúng lúc này, mặt đất dưới chân hắn đột nhiên rung động một hồi, ngay tiếp đó, một bóng đen lướt ngang đến, kéo theo một trận kình phong.

Viên Minh phát giác bất thường, vội vàng giơ kiếm đón đỡ.

Chỉ nghe một tiếng ‘keng’ vang lên.

Mũi kiếm chém lên trên vảy giáp của Độc Giác khuê mảng, tóe ra một chùm hoa lửa.

Lực lượng khổng lồ một lần nữa bức lui Viên Minh, dù không chật vật như lần trước, nhưng cũng đủ khiến khẩu khí trong miệng mà hắn vẫn kìm nín nãy giờ bị đánh tan, bất giác hít vào một ngụm khói độc.

Chỉ nháy mắt sau khi khói độc vào miệng, khoang miệng và cổ họng Viên Minh lập tức truyền ra  một đợt cảm giác khô nóng như thiêu, tựa hồ như mới nuốt than lửa, vừa đau đớn vừa tắc nghẹn, khó chịu vô cùng.

Viên Minh vội vàng nín thở lần nữa, ngưng thần nhìn khắp xung quanh.

Bên trong khói đen dày đặc, cái bóng màu đen lại lần nữa đánh tới, giữa cái bóng còn thấy lóe lên hai vầng sáng đỏ như hai cái đèn lồng, hóa ra thứ lao tới chỗ Viên Minh không phải thân mình, mà là cái đầu của con Khuê Mãng.

Viên Minh thấy thế, lập tức dồn lực vào tay, cơ bắp nổi lên, đồng thời pháp lực trong đan điền cũng điên cuồng tuôn ra, chảy vào trong Thanh Ngư Kiếm.

Chờ đầu con mãng một sừng vừa vọt tới gần, Viên Minh lập tức vung tay lên cao, trường kiếm trong tay tỏa ánh sáng xanh đậm, chém thẳng về chỗ giữa hai cái đèn lồng màu đỏ tươi.

Nhìn như con Khuê Mãng này ngang ngược giơ đầu chịu báng, thực tế nó khống chế cái đầu khổng lồ vô cùng khéo léo, chính xác.

Cái sừng nhọn dạng xoắn ốc trên đầu con Thủy Mãng như một thanh trường mâu lao thẳng tới, húc đúng vào thanh trường kiếm đang đánh tới.

Một tiếng kim loại va chạm vang lên, kéo theo đó là một hồi những tiếng ong ong chấn động.

Trường kiếm trong tay Viên Minh bị phản lực chấn cho suýt rời tay, còn Độc Giác Khuê Mãng cũng bị đánh cho thân thể khựng lại, không thể không lắc lư cơ thể để hóa giải lực đạo.

Lúc này, Viên Minh lại ổn định thân hình trước một bước, băng băng xông lên trước mấy bước, hai tay nắm chặt Thanh Ngư Kiếm, thân hình quay một vòng lớn, xoay trường kiếm chém ngang vào bụng con Khuê Mãng một sừng.

.


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.