Tiên Giả

Chương 36: Con Mèo Bạc



– Chỉ có thế thôi à?
Viên Minh thấy hắn ngừng lại, bèn hỏi.
– Mấy điều cổ quái này chỉ là bề ngoài, tới lúc ta đánh giết với nó, phát hiện thứ này chẳng những có thân thể cứng rắn như thép, hơn nữa có vẻ hoàn toàn không có cảm giác đau, khi giao chiến không hề để ý phòng thủ, hắn như đang tập kích kiểu tự sát.

Khi trường đao của ta sắp chém vào cổ nó, nó cũng không thèm tránh mà cứng rắn đón đỡ, một trảo đánh trọng thương ta.

Nếu không phải ta rơi xuống một thác nước rồi bị nước cuốn trôi, lần này khẳng định phải bỏ xác ở đó rồi.
Cáp Cống lắc đầu, lòng vẫn còn sợ hãi, đáp.
Viên Minh nghe xong liền đưa một tay rờ rờ cằm, rơi vào trầm tư.
– Nếu đúng như lời Cáp Cống, thứ kia đúng là một quái vật.
Hắn cẩn thận so sánh thông tin Cáp Cống cung cấp với dữ liệu trong đầu, sau đó liền thất vọng nhận ra bên trong Thường Loại Hung Thú Đồ Giám quá thực không có hung thú nào tương ứng cả.
– Có manh mối gì không?
Cáp Cống nhìn Viên Minh, hỏi.
Viên Minh lắc đầu, đáp ngay:
– Đúng lúc ta chuẩn bị đi Cáp Mô Cốc, ngươi nói thứ quỷ này, để ta tìm Triệu Đồng hỏi một chút, có lẽ hắn biết.
– Cũng được.
Cáp Cống gật gật đầu.
– Nơi này là một điểm trú ẩn tạm thời của ta, vị trí không quá kín đáo nhưng bình thường cũng sẽ không có ai tới.

Đêm nay ngươi cứ ngủ ở đây trước, ta sẽ ở lại canh chừng.
Viên Minh dặn dò.
– Viên huynh, đại ân không lời nào cảm tạ cho hết, ngày sau nhất định báo đáp.
Cáp Cống ôm quyền, chân thành nói.

– Trước đừng nói chuyện này, ăn chút gì đi.
Viên Minh mỉm cười, khoát tay áo, đưa nửa cái đùi hươu trong tay tới.

Đêm khuya, ánh trăng mông lung huyền ảo từ trên cao, xuyên qua kẽ lá, chiếu vào trong căn nhà trên cây.
Viên Minh ngồi tựa lưng vào vách nhà, cuối cùng cũng không chống nổi cơn buồn ngủ thiếp đi.

Ánh trăng như lụa mỏng chiếu lên trên người hắn, trong căn nhà trên cây quẩn quanh tiếng hắn ngáy khe khẽ.
Đột nhiên, có tiếng như mèo kêu vang lên.
Viên Minh sực tỉnh, mở lớn hai mắt, nhưng khi theo bản năng muốn đứng lên, lại phải hiện mình cơ bản không cách nào động đậy nổi, nhất thời chỉ cảm thấy thấy như thần hồn ly thể, mơ màng không biết mình đang ở trong mộng hay thực tại.
Trong cơn hoảng hốt, một hồi âm thanh nữ tử mờ mịt, đứt quãng vang lên, khi như có người kề bên tai nói nhỏ, lúc như có kẻ đứng ngoài bậu cửa tâm sự, chợt gần chợt xa, phiêu hốt bất định.
– Kỳ lạ…
– Thần hồn… là cái gì…
– Thú vị nha…
Trong âm thanh kia có cảm giác mê huyễn khó có thể diễn tả bằng lời, Viên Minh nghe mà thấy đầu óc mơ màng, mí mắt sụp xuống, dần dần muốn mê men đi.
Nhưng ở khoảnh khắc ngay trước khi hắn hoàn toàn mất ý thức, chỗ lỗ hổng ở cánh cửa gian nhà gỗ trên cây, bỗng nhiên có một cái bóng nhỏ nhắn màu trắng bạc lóe lên.
Hình như, là một con mèo với bộ lông màu trắng bạc.
Mê man ngủ suốt một đêm, mãi tới sáng hôm sau, khi ánh nắng sớm xuyên qua khe hở trên tấm ván gỗ của gian nhà, chiếu lên mặt Viên Minh, hắn mới từ từ mở hai mắt ra rồi tỉnh lại.
Hắn day day mi tâm, chống người ngồi dậy, không khỏi nhớ lại giấc mơ đêm qua, trong lòng bất giác có chút hoang đường.
Nhưng đằng sau sự hoang đường, loại cảm giác chân thực đến kỳ dị, đặc biệt là cái cảm giác mất khống chế, thần hồn ly thể kia, dưới sự cân nhắc tỉ mỉ lại không giống như mơ chút nào, điều này cứ bám lấy hắn một lúc lâu không thoát ra được.
Hắc lắc lắc đầu, kiểm tra thương thế của Cáp Cống, phát hiện hắn đã đỡ hơn nhiều nhưng vẫn còn đang ngủ mê man, không thể không đánh thức y.
– Ta đi ra ngoài một chuyến, một mình ngươi ở đây, nhớ cẩn thận chút.
Viên Minh dặn dò.
– Ngươi yên tâm đi đi, tự ta sẽ cẩn thận.

Ngươi cũng chú ý một chút, tiếp đây chỉ e cả người Thanh Lang Bang lẫn Liệp Cẩu đường đều sẽ nhắm vào ngươi.
Cáp Cống khẽ gật đầu, nói.
Viên Minh cũng gật một cái, xong liền mở cửa nhà, bước ra ngoài.
Nhưng ngay vào thời điểm hắn vừa xoay người bước ra khỏi cửa nhà, Viên Minh không khỏi sửng sốt.
– Đó là… con mèo bạc kia?
Một vị khách không mời xuất hiện trước mắt hắn.
Chỉ thấy trên tại cành ngang trên cây cổ thụ chống đỡ căn nhà của hắn, một con mèo bạc cao nửa thước, lông lá sáng sủa sạch sẽ, đang ngổi xổm ở điểm cách hắn hai, ba bước, trừng cặp mắt với con ngươi hai màu hổ phách, vàng kim chăm chú nhìn thẳng vào người hắn.
Cái đầu tròn trịa, to chỉ hơn nắm tay Viên Minh chút xíu hết ngẩng lên rồi cúi xuống, giống như đang tỉ mỉ đánh giá Viên Minh một phen, chọc cho hắn vô cùng kinh ngạc.
Lại nghĩ tới giấc mơ đêm qua, một ý nghĩ kỳ quặc nổi lên trong đầu Viên Minh.
– Tối hôm qua, chính là ngươi nói chuyện với ta ha?
Viên Minh cất lời.
Mèo bạc nhìn hắn một lúc, xong bỗng nhiên nghiêng đầu qua một bên, bộ dạng giống như không hiểu Viên Minh đang nói gì, lại giống như đang nhìn một thằng đần vậy.
– Ta thực sự là… mơ cũng có thể tin?
Viên Minh không còn gì để nói, cười tự giễu.
Lời vứt dứt, ánh mắt hắn lóe lên, thân hình bất thình như vọt ra như báo săn, chộp thẳng về phía con mèo kia.
Lúc mắt thấy hai tay sắp chạm tới mục tiêu, con mèo bạc kia nhẹ nhàng nhảy lên, thoát khỏi bàn tay Viên Minh trong đường tơ kẽ tóc, tiếp đó đáp lên trên cánh tay hắn, dùng thế như chuồn chuồn đạp nước, một lần lần nữa vọt lên, nhảy tới một cành khác trên cây.
Viên Minh vồ hụt, tay ôm lấy cành ngang, xoay đầu nhìn lại, thấy ngay được con mèo bạc kia dáng đi có chút cổ quái, không giống như những con mèo khác, hoặc vểnh đuôi lên, hoặc cuốn vòng tròn, nó lại để đuôi rủ xuống, che kín mít phần mông.
– Ta bị một con mèo coi thường rồi?
Viên Minh lập tức nhíu mày.
– Viên huynh, làm sao vậy?
Tiếng Cáp Cống từ trong nhà truyền ra.
– Không có gì.

Viên Minh lên tiếng đáp.
Chờ hắn quay đầu, lần nữa nhìn lên, bóng dáng con mèo bạc kia đã hoàn toàn biến mấy trong tầm mắt.
– Nói mới nhớ, con mèo này sao nhìn quen vậy, giống như đã từng gặp trước đây?
Viên Minh gãi gãi gáy, lẩm bẩm tự nói.

Trước gian nhà đá trong Cáp Mô Cốc.
Viên Minh mang những vật tư kiếm được gần đây, giao tới tay Triệu Đồng.
– Thế nào, có kiếm được công pháp kiếm thuật không?
Viên Minh hỏi, trong mắt hiện lên vẻ mong chờ.
Triệu Đồng ngẩng đầu nhìn hắn, xong quệt miệng lắc đầu.
– Bích La Động chúng ta không phải tông môn kiếm đạo, công pháp dạng này vốn rất ít, không phải có thể dễ dàng đổi lấy như vậy.

Ta cũng ngại thật cho ngươi biết, một ít công pháp bí thuật được bán trong cốc kia, thực ra đều là trưởng lão nội môn quăng ra để đổi lấy tài nguyên cho bản thân.

Đám làm đệ tử như chúng ta cũng chỉ là kiếm ít phí chân chạy mà thôi, làm gì có gan dám tự mình truyền công pháp ra ngoài? Thế nên, các ngươi có thể mua được cái gì, hoàn toàn là đi thử vận số, xem các trưởng lão vui lòng bán cái gì.
Dưới ánh mắt dò hỏi của Viên Minh, Triệu Đồng bất đắc dĩ giải thích.
– Vậy gần đây có món gì tốt?
Viên Minh cũng đã sớm có chuẩn bị, không xoắn xuýt gì mà hỏi qua chuyện khác.
– Đúng là có…
Triệu Đồng nghe vậy, xoa xoa cằm nghĩ ngẫm, ánh mắt đột nhiên sáng lên.
Nói chưa dứt câu, hắn liền lục lọi trong hòm sau lưng một trận, rồi cầm một cuốn sách bìa xanh, đặt ở trước người Viên Minh.
– Tiểu tử ngươi vận khí không tồi, bản Vô Ảnh Bộ này là Lộc trưởng lão gần đây mới giao cho ta, chỗ tài nguyên ngươi góp nhặt ở đây cũng vừa đủ để đổi.
Triệu Đồng vừa cười vừa nói.
– Công pháp này có tác dụng gì?
Viên Minh nghe hắn nói, không khỏi nhíu mày, hỏi.
– Đây không phải công phạt công pháp gì cả, mà là một loại thân pháp, đối với ngươi tuyệt đối hữu dụng.
Triệu Đồng hạ giọng xuống một chút, nói với vẻ thần thần bí bí.
– Xin lắng tai nghe.

Viên Minh không bình luận gì, chỉ đáp gọn.
– Chính là pháp môn tu luyện giúp ngươi tăng độ mau lẹ của bản thân lên một mảng lớn.

Nó không thể tăng tu vi pháp lực, cũng cách nào trực tiếp tăng cường chiến lực của ngươi, nhưng lại có thể giúp người lúc giao chiến cận thân với kẻ khác, có thêm chút thủ đoạn giữ mạng.
Triệu Đồng giải thích.
Viên Minh nghe xong liền trầm ngâm suy nghĩ.
Sau khi biết được Phi Mao Thuật có phản phệ, hắn liền nóng lòng muốn có được một bản công pháp kiếm thuật, dùng cái này để nâng cao thực lực chống địch của bản thân, nhằm không cần dùng tới Phi Mao Thuật cũng có thể chém giết hung thú.
Trước mắt quá nửa là rất khó tìm được công pháp kiếm thuật, nếu học môn bí thuật thân pháp kia cũng là một lựa chọn tốt.
– Vậy cái Vô Ảnh Bộ này, khi thi triển, hiệu quả thế nào?
Viên Minh vừa suy tính, vừa hỏi.
– Ta cũng không biết, ta chưa từng luyện, trong tông môn cũng không gặp ai luyện rồi.

Có điều, nhìn từ bộ dạng lần lần sờ sờ, mãi không chịu lấy ra, có lẽ là có chút giá trị.
Triệu Đồng lắc đầu, nói lập lờ nước đôi.
– Được, vậy ta sẽ đổi.
Viên Minh suy nghĩ một chút rồi quyết định.
– Tốt, vậy ta đây sẽ đưa luôn sách cho ngươi, vẫn quy định cũ, ngươi có thể xem một canh giờ, có thể ghi nhớ bao nhiêu… Mà thôi, cái tên nhà ngươi, sẽ không có chuyện không nhớ được.
Triệu Đồng nói được nửa câu, lại nhớ tới bản lĩnh thấy qua không quên của Viên Minh.
Viên Minh nhận sách, tìm chỗ trống trải ngồi xếp bằng, cẩn thận lật xem.
Triệu Đồng cũng nâng cuốn sách trong tay lên, ngả người nằm lên ghế, cùng lật xem sách với hắn.
– Chư thân tẩu khí, linh pháp tiên hành, dĩ thân vi khí, dĩ pháp vi ngự…
Chỉ mới thoáng nhìn nội dung trong sách, Viên Minh không khỏi sững sờ.
Nguyên do là chữ để ghi chép công pháp Vô Ảnh Bộ này không phải dùng chữ Nam Cương, mà là chữ Trung Nguyên, bảo sao Triệu Đồng kia lại nói mập mờ như vậy, chỉ e không phải hắn không muốn luyện, mà là bản thân hắn chưa chắc đã đọc hiểu được.
Bên trong sách, ngoại trừ chữ viết, còn có mười tám bức hình nữ tử che mặt, hoặc đi hoặc đứng, thân hình hoặc nghiêng trái, hoặc lắc phải, bộ dáng đưa tay nhấc chân có phần phiêu dật, kết hợp mỗi bức họa còn vẽ vô số dấu chân, nhìn qua có vẻ lộn xộn, nhưng để ý kỹ một chút lại không khỏi khiến người ta phải vỗ bàn tán dương.

Những dấu chân này rậm rạp chằng chịt, số lượng không dưới trăm ngàn..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.