Tiên Giả

Chương 4: Hóa Thú



Sau khi trắc thí linh căn xong, thiếu niên thiên tài có song linh căn tự xưng là “Y Quả” kia, được Tát Nhân trưởng lão đích thân mang theo, đi đến tòa đại điện hùng vĩ nhất phía sau quảng trường.

Sau đó, hai dã nhân có tam linh căn khác cũng được người ta mang đi, chỉ còn lại 7 người có tứ linh căn bao gồm cả Viên Minh trong đó, cũng như mấy người trước được đại hán cởi trần Hồ Trát mang đi, rời khỏi Chúc Linh Điện.

Sau khi rời xa chỗ đó, đột nhiên Hồ Trát chủ động nói chuyện với bọn họ:

“Ta biết bây giờ các ngươi đều hận ta, nhưng tương lai có một ngày, các ngươi nhìn lại chuyện phát sinh mấy ngày này, các ngươi sẽ cảm thấy vui mừng.”

Mấy dã nhân vẫn chưa hoàn hồn, ai ai cũng giương mắt nhìn hắn, tuy nghe hiểu lời hắn nói nhưng không ai dám tiếp lời.

“Là vì việc trắc thí hồi nãy sao?” Viên Minh lần đầu mở miệng trong mấy ngày vừa qua, nó nói bằng tiếng của Nam Cương, nhưng cực kì thông thạo.

“Thì ra ngươi biết tiếng Nam Cương của bọn ta à, cũng hiếm thấy nha.”

Hồ Trát có chút bất ngờ, đánh giá lại Viên Minh một lần nữa, nhưng lại tiếp tục nói tiếp:

“Biết bao nhiêu phàm nhân tha thiết ước mơ, muốn bước lên con đường tu tiên tìm kiếm trường sinh, khổ nỗi đều không có cách nào, các ngươi tuy bị bắt về đây,

nhưng có thể gia nhập Bích La Động của chúng ta, cũng coi như là phúc to bằng trời của các ngươi rồi.

Nếu có một ngày, khi các ngươi có thể dời non lấp bể, hô phong hoán vũ chớ có quên người dẫn đường là ta đây.” Hồ Trát nhếch mép cười, dùng ngón tay cái chỉ chỉ chính mình.

Nghe được câu này, những dã nhân kia ngơ ngác nhìn nhau, nhưng vẫn có người cảm tạ Hồ Trát. Nam Cương vốn là nơi tôn sùng lực lượng, tuyệt đối tôn sùng những người có thực lực cao, nếu như có cơ hội bước lên con đường của cường giả, thì đúng là vạn phần khó có được.

“Lúc trước các người nói nô lệ khoát lông thú là có nghĩa gì?” Viên Minh lúc này lại hỏi một câu.

Nghe câu này, Hồ Trát lại sững sờ một lát, tựa hồ như không ngờ tới, người Trung Nguyên trước mặt này, vậy mà luôn để ý đoạn đối thoại giữa hắn và Tát Nhân trưởng lão.

“Sớm đã nghe người Trung Nguyên xảo quyệt, bây giờ đã thấy rồi, so với người Nam Cương chúng ta thông minh hơn nhiều. Bất quá, ta nhắc nhở ngươi một câu, ở nơi này quá thông minh, chưa chắc là chuyện tốt đẹp gì.” Sắc mặt Hồ Trát lạnh lẽo, trách mắng.

Dứt lời, hắn tựa hồ như cũng mất đi hứng thú tiếp tục nói chuyện với mấy người Viên Minh, mang bọn họ đi thẳng về phía tây.Trên đường, đối với những ánh mắt bất thiện hoặc là nghi hoặc của những người còn lại, Viên Minh làm như không thấy, trong lòng lại im lặng suy nghĩ về những tin tức mà lúc trước Hồ Trát để lộ ra.

Trở thành nô lệ khoác lông thú nghe như không giống chuyện tốt lành gì, nếu không thì cũng không đến nỗi tên Hồ Trát này không muốn nhiều lời, có điều xem ra trong khoảng thời gian ngắn hẳn không có lo lắng gì đến tính mệnh.Về phần cái gì gọi là bước lên con đường tu tiên nọ, cũng không biết có phải là lời lẽ dọa người của tên Hồ Trát này hay không.

Tuy có rất nhiều chuyện nó không nhớ nổi, nhưng vẫn biết thành tiên có nghĩa là gì. Bây giờ nó chỉ có thể đi bước nào tính bước đó, trước tiên giữ cái mạng nhỏ đã, sau đó mới nói đến những chuyện khác.

Ước chừng chưa tới nửa canh giờ sau, bảy người Viên Minh dưới sự dẫn dắt của Hồ Trát đã đến một khu vực xa xôi, xa xa đã thấy một bức tường đá cao lớn dài liên miên mấy chục dặm, cổng của tường đá toàn bộ làm bằng thanh đồng, trông vừa dày vừa nặng cực kì.Bên trong đại môn, xây lên mấy tòa kiến trúc như pháo đài.

Lúc Hồ Trát mang mọi người đi qua, đột nhiên từ trong bảo lũy (pháo đài) có người ăn mặc tương tự như Hồ Trát đi ra, sau khi nói chuyện với Hồ Trát mấy câu, liền để bọn họ đi qua.Chẳng biết tại sao, Viên Minh luôn cảm giác trong ánh mắt của người đó khi nhìn về bọn họ, tựa hồ mang theo tâm tình phức tạp trộn lẫn mấy phần thương hại và chế giễu.

Ra khỏi cửa cống làm bằng thanh đồng, phía bên ngoài là một mảnh rừng núi nguyên thủy rậm rạp.Phân bố dày đặc những cây cao vút và to lớn, mỗi cây gỗ lớn đều phải hai ba người ôm mới hết, những tán cây khổng lồ đan xen với nhau, thỉnh thoảng có vài khe hở để ánh mặt trời xuyên qua, ở phía dưới đất dày đặc các lùm cây bé nhỏ.

Ở giữa núi rừng, sương mù mỏng manh mờ mờ, một con đường nhỏ xuyên qua lùm cây, kéo dài đến tận cùng tầm mắt. Viên Minh bước vào trong rừng, liền cảm thấy nhiệt độ xung quanh hơi thấp xuống một tí, xung quanh truyền lại những tiếng chim hót, tiếng côn trùng kêu, trong mũi cũng tràn ngập đến đặc sệt mùi vị đặc thù của bùn đất và cây cối.

Sau khi mấy dã nhân bên cạnh tiến vào sâm lâm, ngược lại vẻ mặt trở nên thoải mái, giống như đã về đến nhà của mình, trái lại nhìn vẻ mặt của Hồ Trát đang dẫn đầu lại có vẻ khẩn trương hơn mấy phần. Ở đằng xa thường truyền tới tiếng thú gào, luôn khiến hắn quay đầu lại nhìn.

Trên đường đi, không ai nói với bọn họ cụ thể phải làm cái gì, cũng không có ai trong bọn họ dám hỏi, nhưng Viên Minh đã lờ mờ đoán được, nơi này không có nhiều khả năng là chỗ tu tiên gì đó.

Liên tục đi nửa canh giờ dọc theo con đường nhỏ trong rừng, xuất hiện một chỗ đất trống rộng rãi, đứng sừng sững một tảng đá lớn màu xanh đen cao tới mấy trượng, trên bề mặt gồ ghề có điêu khắc một hàng chữ Nam Cương màu đỏ sẩm.

“Biên giới số 1 Thập Vạn Đại Sơn.” Viên Minh đọc thầm một lần.

Lúc này, nó mới chú ý, bên cạnh tảng đá lớn màu xanh đen kia, có một nam tử mặc áo bào xám, thân hình cao lớn đứng chắp tay đang quay lưng về phía bọn họ.

Nghe bên này có tiếng động, nam tử cao lớn kia mới chầm chậm quay người lại, đó là một người trung niên có vẻ mặt nghiêm túc, ngũ quan đoan chính, đôi chân mày thô mà rậm hơi nhíu lên, ánh mắt có chút lạnh lùng.

“Hô Hỏa trưởng lão, đây là một nhóm nô lệ khoác lông thú mới, ta mang đến cho ngài.”

Sau khi Hồ Trát thấy người đó, vẻ mặt cũng hơi có chút khẩn trương, mở miệng nói.

“Được.”

Người đàn ông trung niên được gọi là Hô Hỏa trưởng lão gật gật đầu.

“Vậy ta trước tiên quay về phục mệnh.” Hồ Trát đáp một tiếng liền xoay người rời đi.

Đợi bọn họ đi rồi, Hô Hỏa trưởng lão tùy ý nhìn lướt qua mấy người Viên Minh, vẻ mặt hờ hững, ánh mắt đó giống như là đang nhìn mấy cái cây hoặc là mấy cục đá vậy, không mang theo một chút tình cảm nào.

Sau khi nhìn qua một lượt, chỉ thấy hắn giơ tay lên vỗ một cái vào cái túi vải màu tím to bằng bàn tay đeo ở bên hông mình, cái túi tỏa ra một vầng ánh sáng nhạt không hề bắt mắt.Ngay sau đó, trong tay của Hô Hỏa trưởng lão tự dưng hiện ra từng tấm từng tấm da thú hình thù cổ quái.

Viên Minh dụi dụi mắt, hoàn toàn thấy không rõ, mấy thứ này làm sao lại biến ra được. Mấy dã nhân kia càng là cả đám trợn mắt há mồm, cho rằng đây là thần tích.Viên Minh thu hồi tâm tư, chăm chú nhìn cẩn thận, liền phát hiện bên trong mấy tấm da thú kia, có báo săn mồi với bộ lông mà đen u tối, có dã lang lông màu hơi xanh, có lợn rừng có bờm tạp sắc, có vượn lông màu xám trắng, có gấu ngựa lông nâu tạp, có mãnh hổ với da lông sặc sỡ, thậm chí còn có một tấm da của tê giác không lông màu xanh.

Sở dĩ nó có thể liếc mắt một cái là nhận ra mấy cái da lông này, là bởi vì mấy tấm da lông này tuy chỉ có nửa thân, nhưng toàn bộ mấy bộ da đều vẫn còn dính liền với phần đầu, trong đó mấy cái răng nanh và cái sừng của lợn rừng và tê giác vẫn còn được giữ lại hoàn chỉnh.

Hô Hỏa trưởng lão đi đến sau lưng của mấy người Viên Minh, đặt từng bộ da thú này lên đầu của bọn họ, nửa tấm da lông liền rủ xuống sau lưng của bọn họ, giống như họ đang khoác lên một cái áo choàng ngắn có dính liền mũ.

Trên đầu của Viên Minh đang khoác lên một bộ da thú của con vượn lông màu xám trắng, da mặt liền bắt đầu hợp lại với da thịt của vượn trắng, có chút hơi ngứa ngáy, trong mũi cũng ngửi được mùi tanh nhàn nhạt, không thúi nhưng cũng không dễ ngửi.

Sau đó, Hô Hỏa trưởng lão lại vỗ vào túi vải bên hông một cái, trong tay bỗng dưng có thêm bảy cái túi làm bằng da màu nâu, trên mặt có vẽ một cái đồ văn cổ quái màu đỏ như máu.

“Ba ngày sau, các ngươi phải vượt qua cột mốc biên giới chỗ này, vượt qua rừng rậm ở phía sau. Trong thời gian này, các ngươi phải săn được một con dã thú thuộc mấy loại sài lang hổ báo, cũng lấy máu nó đổ vào cái túi da này rồi mang về đây.” Hô Hỏa trưởng lão mở miệng nói.

Vừa nói vừa nhét mấy cái túi da thú vào trước người bọn họ.

“Đây coi như là khảo nghiệm trở thành nô lệ khoác lông thú sao?” Viên Minh trong long oán thầm.

Lúc này, nó chú ý biến hóa trên mặt của những dã nhân còn lại, tựa hồ như có chút không tình nguyện, có chút bối rối, bộ dạng lại tựa hồ như có chút sợ hãi.

“Ba ngày sau, chỉ cần các ngươi có thể thuận lợi hoàn thành, thì có thể nhận được một môn công pháp tu luyện cơ sở, Huyến Khí Pháp.” Hô Hỏa trưởng lão tiếp tục nói.

Lúc này, một tên dã nhân nơm nớp lo sợ mở miệng: “Trưởng lão, có thể cho chúng ta một ít công cụ được không? Cho dù một cây búa đá hoặc một con dao đá cũng được.”

Lấy thân thể phàm nhân của bọn họ, không dựa vào ngoại vật, muốn tồn tại trong rừng sâu rậm rạp như thế này đã là quá khó rồi, chứ đừng nói là săn giết dã thú, thu thập máu thú, sơ sót một chút, chỉ sợ liền táng thân trong bụng thú rồi.

“Công cụ? Hừ…! Các ngươi dùng không được.” Hô Hỏa trưởng lão cười khinh một tiếng.

Còn không đợi mọi người hiểu ra ý tứ trong đó, thân ảnh của hắn bỗng nhiên chớp một cái, liền đến trước người bọn họ, hắn giơ tay lên ấn vào trên người một người trong đó.Theo đốm sáng xanh trong lòng bàn tay của hắn sáng lên, người nọ liền phát ra một tiếng gào rú thê thảm, dọa cho mấy người còn lại lui về phía sau.

Chỉ thấy người nọ bị Hô Hỏa trưởng lão ấn lên, trên người của dã nhân khoác da báo đen sáng lên một đốm sáng đen, từng sợi từng sợi lông thú bỗng nhiên nhú lên, vốn da thú chỉ dài phân nửa cơ thể, vậy mà dường như sống lại, không ngừng biến dài ra, hơn nữa còn bao trùm lấy thân thể của người đó.

Viên Minh nhìn về người đó, thì thấy hai mắt người đó đỏ như máu, bên trong có thể thấy đã giăng đầy tia máu, miệng của hắn cũng há to ra, nước dãi ở khóe miệng chảy dài một cách không khống chế, thanh âm phát ra từ cổ họng cũng đang dần dần phát sinh biến hóa, càng lúc càng không giống như tiếng người, trái lại gần giống như tiếng gào thét của dã thú.

Quá trình này kéo dài mười mấy hơi thở, đến khi thanh âm gào thét của người nọ dừng lại, tấm da thú báo đen kia đã dính chặt vào người hắn, tựa như được sinh trưởng trên người của hắn.

Mà mặt của người đó cũng biến thành hình dáng báo đen, chỉ là toàn bộ thân thể của hắn vẫn còn bảo trì bộ dáng hình người, nhìn qua thì là một bộ thân người đầu báo, một bộ dạng cổ quái nửa người nửa thú.

Sau khi hắn hoàn thành biến thân, thân thể lập tức nằm rạp trên mặt đất, tựa hồ ngay cả tính tình cũng biến thành giống như dã thú, trái lại đôi con ngươi vẫn chưa hóa thú, màu đỏ như máu đã bớt đi mấy phần, đã nhiều hơn mấy phần nhân tính.

“Không cần lo lắng, đây cũng là thuật hóa thú, cũng là chỗ dựa để các ngươi có thể sống sót trong ba ngày sau, hơn nữa còn có thể săn bắt dã thú.”

Hô Hỏa trưởng lão nói xong, lại đi đến người thứ hai.

Theo bàn tay của hắn đặt lên cơ thể của người đó, một âm thanh gào thét thê lương một lần nữa vang vọng núi rừng.

Sau mười mấy hơi thở, một quái vật đầu sói thân người, toàn thân phủ lông dài màu xanh xuất hiện trước mắt mọi người.

Cho dù đã thấy một lần trước mặt, trong lòng Viên Minh vẫn cảm thấy bị đả kích không nhỏ, chỉ là khoác lên một tấm da thú, lền có thể biến thành quái vật khủng bố như vậy, thật là không thể tưởng tượng nổi.

Trong lòng nó tuy cực kì không tình nguyện, nhưng tình thế bắt buộc, nếu như nó dám có chút chống lại, tin chắc rằng vị Hô Hỏa trưởng lão này sẽ không hề nương tay, e rằng sẽ lập tức một chưởng đập chết mình.Trong khi suy nghĩ, Hô Hỏa trưởng lão đã bước đến trước mặt nó, bàn tay liền theo đó đặt lên vai nó..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.