Trạch Thiên Kí Ttv

Chương 242: 242: Quyển 1 - Chương 240 Con Chuột Lớn Trong Đống Đồ



Rời khỏi Bắc Tân kiều, hắc tê ngưu kéo chiếc xe kia tới Kết viên.
Thuộc hạ Thanh Lại ty gọi cửa Kết viên.

Mạc Vũ đang chuẩn bị nghỉ ngơi nhìn Chu Thông đứng ở trong đường, khẽ nhíu mày nói: “Ngươi không cần tham gia triều hội, nhưng ta phải dậy sớm.”
Chu Thông nhìn bức danh họa truyền lại đời sau trên tường, nói: “Lúc trước ta gặp Bệ Hạ ở Bắc Tân kiều.”
Những lời này không đầu không đuôi, rất đột nhiên.
Nhưng vẻ mặt Mạc Vũ trở nên ngưng trọng: “Ngươi muốn nói điều gì?”
“Ta muốn nói, ta rất sợ.”
Chu Thông bình tĩnh nói, gương mặt tái nhợt nào có nửa phần sợ hãi, nhưng chẳng biết tại sao, kiến trúc Kết viên có trận pháp bảo vệ vốn nên ấm áp như xuân, hiện tại lại là mùa xuân, bỗng nhiên trở nên hàn lãnh.
Mạc Vũ nhìn vào mắt hắn, phát hiện đôi mắt trắng bệch của hắn hiện đầy tia máu, lộ vẻ kinh khủng, hỏi: “Ngươi rốt cuộc đang sợ chuyện gì?”
Chu Thông nhìn nàng nở nụ cười ha ha, nói: “Chẳng lẽ ngươi không sợ?”
Mạc Vũ mặt không chút thay đổi nói: “Ta không có thời gian nổi điên cùng đại nhân ngài.”
Chu Thông thu liễm nụ cười, mặt không chút thay đổi nói: “Toàn bộ đại lục đều biết vấn đề lớn nhất mà thế giới loài người hiện tại đang gặp phải là gì, đó chính là ngôi vị hoàng đế Đại Chu ta.

Cho dù Bệ Hạ muốn đem ngôi vị hoàng đế trả lại cho Trần thị hoàng tộc, cũng thủy chung không thể quyết định, bởi vì đến lúc đó Thiên Hải gia nhất định sẽ bị tịch biên tài sản giết sạch cả nhà, mặc dù đều nói Thiên Hải gia không phải Bệ Hạ, nhưng Bệ Hạ cuối cùng họ là Thiên hải, nàng làm sao nhẫn tâm thấy hình ảnh như vậy?”
Mạc Vũ nhíu mày nói: “Ngươi cũng đã nói, toàn bộ đại lục đều biết chuyện này.”
Chu Thông nói: “Cho nên Bệ Hạ vẫn luôn do dự, Thiên Hải gia nghĩ sự do dự của nàng là cơ hội, nhưng trong suy nghĩ của Trần Lưu vương cùng các Vương gia chư quận, phần do dự này là ám ảnh tử vong, mà sở dĩ Bệ Hạ vẫn do dự, còn có một nguyên nhân, là Ly cung thủy chung không tỏ thái độ rõ ràng.”

Mạc Vũ trầm mặc một lát nói: “Ngươi đến cùng muốn nói điều gì?”
Chu Thông mặt không chút thay đổi nói: “Ta muốn nói, chính là Giáo Hoàng đại nhân tối nay đã chính thức tỏ thái độ, hắn không đồng ý, Quốc Giáo không đồng ý, như vậy Bệ Hạ còn có thể tiếp tục do dự hay không?”
Mạc Vũ không nói tiếp.
Sau đại triêu thí, rất nhiều người đều biết lai lịch sư môn của Trần Trường Sinh, đó là Giáo Hoàng đại nhân chính miệng thừa nhận —— lão sư của Trần Trường Sinh chính là viện trưởng tiền nhiệm của Quốc Giáo học viện, kiên định bảo vệ hoàng phái, hơn mười năm trước đã cùng hoàng tộc liên thủ cố gắng lật đổ thống trị của Thánh Hậu nương nương.
Mà đêm nay, Giáo Hoàng đại nhân để cho Trần Trường Sinh làm viện trưởng Quốc Giáo học viện.
Quyết định này biểu lộ thái độ vô cùng minh xác.
Nếu như Thánh Hậu nương nương kiên trì để Thiên Hải gia thừa kế quốc tộ, Giáo Hoàng đại nhân cùng Ly cung cũng sẽ không đứng bên cạnh nàng như năm đó, mà sẽ biến thành Quốc Giáo học viện năm đó.
Mạc Vũ hỏi: “Ngươi cảm thấy…!Nương nương đã quyết tâm chưa?”
Chu Thông trầm mặc một lát mới nói: “Bệ Hạ có thể chủ động thối vị, đổi lấy tồn tại của Thiên Hải gia.”
“Hoang đường” Mạc Vũ cả giận nói: “Nương nương làm sao có thể thối vị? Hơn nữa nếu như hoàng tộc hứa hẹn có thể tin, vì sao nương nương phải do dự nhiều năm như vậy?”
“Nếu như Giáo Hoàng đại nhân đứng ra bảo đảm thì sao?” Chu Thông quan sát ánh mắt của nàng nói: “Ngươi cảm thấy coi như Trần Lưu vương đi lên ngôi vị hoàng đế, chẳng lẽ dám không để ý tới Quốc Giáo sao?”
Mạc Vũ nghe vậy giật mình, trầm mặc thời gian rất lâu, nói: “Nếu quả thật như vậy…”
Nàng bỗng nhiên nở nụ cười, nói: “Cũng là chuyện tốt a.”
“Ngôi vị hoàng đế Đại Chu vững vàng truyền thừa, đối với thế giới loài người mà nói đương nhiên là chuyện tốt.

Nếu như Thiên Hải gia có thể tiếp tục tồn tại, cho dù không vinh quang như trước, cũng xem là tốt.”
Chu Thông nhìn nàng tựa tiếu phi tiếu nói: “Nhưng đối với hai người chúng ta mà nói, tốt ở chỗ nào?”
Mạc Vũ bình tĩnh nói: “Nương nương tự nhiên sẽ có an bài đối với chúng ta.”

Chu Thông nói: “Lời nói đại bất kính một chútt, Bệ Hạ cuối cùng sẽ có ngày quy về tinh hải, nếu thật đến ngày đó, ta và ngươi tự xử như thế nào?”
Mạc Vũ trầm mặc không nói.
Chu Thông quan sát ánh mắt của nàng tiếp tục nói: “Ngươi nghe lời của Giáo Hoàng đại nhân đã làm rất nhiều chuyện, tại sao nương nương không trách ngươi? Bởi vì nương nương rất rõ bất an trong lòng ngươi, tựa như ta nói sợ lúc trước…!mọi người trong Ly cung tới bây giờ cũng không thích ta và ngươi, cho nên ngươi muốn hòa hoãn quan hệ với bên kia.”
Mạc Vũ đón ánh mắt của hắn bình tĩnh nói: “Vậy thì thế nào? Thật đến ngày đó, ngươi khẳng định không có biện pháp tiếp tục sống, quá nhiều người muốn ngươi chết, mà ta…!Miễn là còn sống, chuyện khác cũng không sao cả.”
Chu Thông nhìn nàng tự tiếu phi tiếu nói: “Phải không? Đến lúc đó vô luận Trần gia ai làm Hoàng Đế, hoặc là ngươi chết, hoặc là trở thành nữ nhân của hắn, ngươi thật sự nguyện ý? Ta đây cũng không vấn đề gì .”
Vẻ mặt Mạc Vũ khẽ biến, có chút phiền não quát lên: “Ngươi đến cùng nghĩ làm sao bây giờ?”
Chu Thông nói: “Đầu tiên, chúng ta ít nhất phải bảo đảm Bệ Hạ không hạ quyết định nhanh như vậy.”
Mạc Vũ như có suy nghĩ nói: “Ngươi muốn phá vỡ sự hợp tác giữa nương nương cùng Giáo Hoàng đại nhân?”
Chu Thông nói: “Không dám, ta chỉ muốn cho Giáo Hoàng đại nhân biểu lộ thái độ mất đi hiệu dụng.”
Mạc Vũ lắc đầu nói: “Ngươi không thể giết hắn, nương nương cũng tuyệt đối sẽ không đồng ý, bởi vì hắn có công đối với Đại Chu, ít nhất hiện tại không được.”
Chu Thông mặt không chút thay đổi nói: “Công thần lương tướng, ta giết rất nhiều.”
Mạc Vũ quan sát ánh mắt của hắn nói: “Nhưng hắn lập ra công lớn.”
Từ Tọa Chiếu cảnh tới Thông U cảnh, là một trong ba đạo quan ải khó nhất trên con đường tu đạo, bởi vì đó là lần đầu tiên người tu đạo trải qua khảo nghiệm sinh tử , không cẩn thận một chút, nhẹ thì tẩu hỏa nhập ma, thần trí mơ hồ, nặng thì bỏ mình tại chỗ, tỷ lệ tử vong quá cao, thế cho nên vô số năm qua, lại có rất nhiều người tu đạo rõ ràng thấy được cánh cửa Thông U, cũng không dám bước qua bên đó.
Trần Trường Sinh ở Thiên Thư lăng giải khai mười bảy tấm bia ở tiền lăng, tạo thành tinh quang dị tượng, gián tiếp trợ giúp mười mấy người xem bia phá cảnh, chỉ một đêm thời gian, thế giới loài người đã có thêm nhiều người tu đạo trẻ tuổi Thông U cảnh như vậy, Thanh Đằng chư viện cộng thêm Hòe viện Ly sơn Thánh Nữ phong, hàng năm cộng lại cũng không thể có nhiều đệ tử Thông U như vậy.
Mà tương lai những người này lại có bao nhiêu người có thể Tụ Tinh, trở thành cường giả chân chính?
Tựa như Cẩu Hàn Thực đã nói, tất cả mọi người hẳn phải cảm tạ Trần Trường Sinh, các học viện tông phái hẳn phải cảm tạ, Đại Chu cùng với toàn bộ thế giới nhân loại cũng hẳn phải cảm tạ hắn, tối nay Giáo Hoàng đại nhân trực tiếp bổ nhiệm hắn làm viện trưởng Quốc Giáo học viện, Quốc Giáo nội bộ hẳn không có bất kỳ thanh âm phản đối, nói vậy ngày mai Quốc Giáo ngoại bộ cũng không có ai dám phản đối, bởi vì tất cả mọi người hiểu rõ, đây là phần thưởng cho công lao của hắn.
Chu Thông trầm mặc thời gian rất lâu, bỗng nhiên nói: “Bệ Hạ mới vừa nói hắn là chân nhân.”

Mạc Vũ nghe vậy kinh hãi, không ngờ nương nương đánh giá Trần Trường Sinh lại cao như thế.
“Có công, không thể giết, chân nhân, không giết được, nhưng dù sao cũng phải làm chút chuyện.”
Chu Thông lắc đầu, đi tới ngoài Kết viên, không ngừng lẩm bẩm , tựa như lão bà bà nói linh tinh.
Mạc Vũ nhìn bóng lưng của hắn, có chút bất an.
Quốc Giáo học viện tiểu lâu, chiếc giường ấm áp kia thật rất dễ chịu.
Nàng không hi vọng sau này không thể cảm nhận được nữa.
Chăn đệm ấm áp như thế nào, cũng không cách nào để cho Trần Trường Sinh dừng thêm chốc lát.
Sáng sớm năm giờ, hắn tỉnh lại đúng lúc, mở mắt, rửa mặt, sau đó cùng Hiên Viên Phá đi Thiên Thư lăng.
Quân sĩ chịu trách nhiệm trông chừng Thiên Thư lăng, hẳn là còn không biết Quốc Giáo bổ nhiệm mới nhất, tất cả như thường.
Lần lượt có người từ bên trong Thiên Thư lăng đi ra , người xem bia mấy năm trước, hơn nữa là thí sinh tam giáp đại triêu thí năm nay, những người này cũng giống Trần Trường Sinh, chuẩn bị đi Chu viên.

Nhìn Trần Trường Sinh đứng bên ngoài cửa đá , mọi người giống như quân sĩ, cũng không biết hắn đã thành viện trưởng Quốc Giáo học viện, nhưng cũng vô cùng nghiêm túc cùng hắn bái kiến, cho dù có ít người vẻ mặt có chút mất tự nhiên.
Cẩu Hàn Thực đưa Thất Gian cùng Lương Tiếu Hiểu ra ngoài, Trần Trường Sinh thế mới biết, Đường Tam Thập Lục vẫn trong trạng thái thần du sau khi phá cảnh, không thể làm gì khác đành xoay người rời đi, tuy còn có chút tiếc nuối.
Đêm đó, Chiết Tụ được châm cứu xong đi tàng thư quán minh tưởng, Trần Trường Sinh cùng Hiên Viên Phá bắt đầu dọn dẹp phòng bếp —— Đường Tam Thập Lục nhất thời sẽ không rời khỏi Thiên Thư lăng, bọn họ cũng có thể muốn ở Chu viên đủ trăm ngày, phòng bếp thời gian dài không người nào dùng, có rất nhiều thứ cần dọn dẹp.
“Ta lại không đi được, thật là vô dụng.”
Hiên Viên Phá đưa lưng về phía hắn, ngồi ở bên bồn rửa chén, thanh âm buồn bực hờn dỗi.
Chu viên chỉ có người tu hành Thông U cảnh mới có thể đi vào.
Trần Trường Sinh nhìn bóng lưng khôi ngô của thiếu niên Yêu tộc, nhớ tới năm ngoái tình hình của hắn ở chợ đêm, an ủi nói: “Không có chuyện gì, chẳng qua cần chút thời gian.”
Đúng vậy, huyết mạch thiên phú của Hiên Viên Phá thật ra rất ưu dị, nếu không ban đầu cũng không trở thành đối tượng trọng điểm bồi dưỡng của Trích Tinh học viện, chẳng qua ở đêm đầu tiên trênThanh Đằng yến, hắn bị Thiên Hải Nha Nhi đả thương quá nặng, toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn phế bỏ, mặc dù được Trần Trường Sinh trị liệu dần dần phục hồi như cũ, nhưng cần tu luyện lại, nhưng chỉ cần có đầy đủ thời gian, hắn tất nhiên sẽ khôi phục như lúc ban đầu, hơn nữa Trần Trường Sinh nghiên cứu đối với kinh mạch Yêu tộc tu hành công pháp nhân loại, hắn nhất định sẽ nghênh đón bộc phát cực kỳ mạnh mẽ.
Ngay sau đó, Trần Trường Sinh rất tự nhiên nhớ tới Thiên Hải Nha Nhi, tiểu quái vật kia từng để rất nhiều người cũng cảm thấy khẩn trương, không nhịn được lắc đầu, không cách nào xua tan cảm giác chán ghét.

Tựa như rất nhiều cô gái vĩnh viễn không cách nào tiêu trừ cảm giác sợ hãi đối với chuột, vô luận kiến thức rộng rãi hay là khuê các , cho dù là nữ cường giả Tụ Tinh cảnh, đều có tin đồn bị chuột hù đến sợ hãi kêu vang.
Trong góc phòng bếp bỗng nhiên vang lên thanh âm tất tất tác tác.

Sau đó vang lên mấy tiếng chi chi, thanh âm kia rất yếu ớt , nếu như không phải Hiên Viên Phá cùng Trần Trường Sinh đều là người tu đạo, sợ còn nghe không rõ.
“Y? Ta hôm trước đã dọn dẹp một lần, lại có chuột sao?”
Hiên Viên Phá đứng dậy, đem tay ướt xoa xoa trên y phục, từ bếp lò tùy tiện rút ra một cây củi khô đốt dở, liền đi tới trong góc.
Trong góc có nhiều đồ vật linh tinh, mơ hồ có thứ gì khẽ động.
“Rất lớn a “
Hiên Viên Phá trợn tròn mắt, nắm chặt cây củi, dùng toàn thân khí lực đập xuống.
Trần Trường Sinh nghĩ thầm cần gì dùng sức như thế, cho dù chuột lớn bị đánh chết, mặt đất cũng phải nứt ra…!Đột nhiên hắn cảm thấy có cái gì không đúng, cảm thấy thanh âm lúc trướccó chút quen thuộc, hắn há mồm đưa tay muốn ngăn cản động tác của Hiên Viên Phá , nhưng đã không còn kịp.
Ba một tiếng muộn hưởng, mấy thứ linh tinh đều bị đập thành bụi phấn, nửa phần trước của thanh củi bỗng nhiên mất tích, lực lượng kinh khủng va chạm, khắp nơi đều là tro bụi bay múa.
Bụi mù dần tan, Hiên Viên quan sát sinh vật dài nhỏ màu đen bắn ra ngoài, rất giật mình, lớn tiếng nói: “Đây là thứ gì? Lại còn không chết?”
Sinh vật màu đen kia bay lên, đi tới trước mắt Hiên Viên Phá.
Hiên Viên Phá cảm thấy giống như rắng, hoặc là thằn lằn không có chân.

Nhưng…!tại sao nó có thể bay?
Ba một tiếng giòn vang, sinh vật màu đen vung vẩy cái đuôi, ở trên mặt của hắn tát một cái.
Hiên Viên Phá ngây ngẩn cả người, nhìn hình ảnh trước mắt , miệng càng trương càng lớn, đầu lưỡi càng ngày càng cứng, thất kinh hô: “Long…!Long…!Long…!Long…!Long “
Sau đó, hắn trực tiếp ngất đi..


Tip: You can use left, right, A and D keyboard keys to browse between chapters.